thời gian này, thật ra Chu Tử thường xuyên thấy bốn vị Minh Nguyệt, Hàn Tinh, Ngọc Liên, Thu Đồng ở trên boong tàu, nhưng lần nào bọn họ cũng không để ý tới nàng, nhìn thấy nàng hoặc là xem như nhìn thấy không khí hoặc là quay đầu bước đi. Chu Tử cảm thấy buồn cười, từ đó bị kích thích mà phát ra tính tình hứng thú như con nít, mỗi lần nhìn thấy họ, liền cố ý cười hì hì hoặc “Hê” một tiếng chào hỏi, muốn tức chết họ.
Lên đến bến, Chu Tử lại gặp Minh Nguyệt, Hàn Tinh, Thu Đồng, Ngọc Liên, liền cực kỳ nhiệt tình mang theo nụ cười lên tiếng chào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóm Minh Nguyệt Hàn Tinh nghiêm lại, quay đầu liền mang theo tiểu nha đầu vào khoang, trên boong thuyền kia chỉ còn lại vị vóc dáng cao lớn – Trịnh ma ma.
Trịnh ma ma dựa vào cửa khoang thuyền, hai tay gối lên sau đầu, nhìn xa xa không biết nghĩ ngợi điều gì.
Chu Tử chợt phát hiện Lục Hà vẫn đang nhìn chằm chằm vào vị Trịnh ma ma kia. Mà lúc Trịnh ma ma nhìn thấy Lục Hà, ánh mắt dường như sáng lên một chút, đứng thẳng người nhìn sang bên này.
Lục Hà đột nhiên kéo Chu Tử, thấp giọng nói: “Chu Tử, ngươi đi vào trước đi!”
Chu Tử cũng nhìn ra giữa ánh mắt của Lục Hà và Trịnh ma ma trao đổi có chút quái dị, vỗ nhẹ một cái trên tay Lục Hà rồi đi vào khoang thuyền.
Đến nửa đêm vẫn không thấy Lục Hà trở về.
Chu Tử hơi sốt ruột, đứng ngồi không yên, đã sớm muốn đi ra ngoài tìm nàng. Ngân Linh lại nói: “Cô nương, người hẳn là hiểu rõ Lục Hà cô nương mà, nàng ta làm chuyện gì thì trong lòng đều hiểu rõ, không cần phải đi tìm!”
Bởi vì Triệu Trinh đã dặn dò nên ở gần Ngân Linh, cho nên Chu Tử vẫn rất nghe lời Ngân Linh, nghe nàng nói chắc chắc như vậy, Chu Tử đành phải đi ngủ trước.
Lục Hà đến rạng sáng mới trở về. Mặc dù sắc mặt có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng ngời vẻ mặt vui mừng. Chu Tử mặc dù có lòng hiếu kỳ, nhưng bởi vì Ngân Linh đã dẵn dò qua, nên cố nén không hỏi Lục Hà.
Vũ Dương là bến tàu cuối cùng trước khi đến kinh thành, cũng là lần bổ sung lương thực cuối cùng cho hành trình của các nàng.
Thuyền cập bến Vũ Dương lúc đêm khuya. Chu Tử đang ngủ mơ mơ màng màng, thuyền chợt va chạm một chút, lập tức đánh thức Chu Tử. Chu Tử vừa mở to mắt, phát hiện Lục Hà ngủ cùng một khoang với mình đã mặc xong quần áo, cầm hành lý đang muốn đi ra ngoài. “Lục Hà ——”
Lục Hà thấy Chu Tử đã tỉnh, đặt túi đồ xuống, lại gần nói: “Chu Tử, ta phải đi!”
Chu Tử vi hơi trầm ngâm: “Chờ một chút!” Nàng rút ra hai tấm ngân phiếu đã sớm chuẩn bị tốt từ túi tiền bên cạnh gối đầu đưa cho Lục Hà: “Trên người phải mang theo chút bạc phòng thân!”
Lục Hà nhận bạc, không nhiều lời, cúi xuống ôm Chu Tử một cái.
Chu Tử theo nàng ra ngoài.
Bây giờ vừa đúng lúc nửa đêm, thấy trên bờ đông nghẹt người cưỡi ngựa, nhưng lại rất chỉnh tề kỷ luật, một chút âm thanh cũng không có.
Trên một chiếc thuyền bên cạnh cũng có người đi ra, sải bước lên boong thuyền, nhảy lên thuyền đi về phía Chu Tử. Bên này Lục Hà đã sớm nhào tới, người nọ đỡ lấy Lục Hà nhảy xuống thuyền.
Chu Tử đứng trên boong thuyền nhìn những người đó nhanh chóng lên ngựa rời đi.
Tiễn bước Lục Hà, Chu Tử quay người lại, phát hiện Ngân Linh đứng ở phía sau nàng, sợ hết hồn rồi mới thở ra một hơi nói: “Ngân Linh, ngươi làm ta sợ muốn chết!”
“Cô nương, trở về ngủ tiếp một lát đi, trưa ngày mai sẽ đến kinh thành!”
Quay lại Mục lục
☆Chương 26: Cự tuyệt cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm
Triệu Anh cất cao giọng nói: “Bẩm báo Vương gia, nô tài đã đón Chu Tử cô nương về!”
Triệu Trinh xoay người lại, mắt phượng bình tĩnh như nước nhìn lướt qua Chu Tử đang vén rèm che trước cửa xe, trong ánh mắt ngầm mang cảnh cáo, sau đó lại xoay người sang chỗ khác lắng nghe mỹ nữ nói chuyện.
Trong khoảnh khắc nghe Triệu Anh bẩm báo kia, Chu Tử thấy được gương mặt mình ngày nhớ đêm mong suốt một tháng qua, hơn nữa bị cặp mắt phượng trong trẻo gợn sóng kia nhìn lướt qua. Tiếp thu được ánh mắt ngầm ý cảnh cáo không tiếng động của Triệu Trinh, cái mông của Chu Tử theo phản xạ mà tê rần, tay nàng run run vội buông rèm xuống.
Chỉ bằng một cái liếc mắt kia, nàng cảm thấy Triệu Trinh lại gầy đi một chút, cũng đen hơn một chút — xem ra, gần một tháng hành quân cấp tốc thật không dễ chịu a!
Nếu là trước kia, Chu Tử nhất định sẽ đau lòng, nhưng lúc này nhìn thấy mỹ nữ kia thì đang ghen tuông ngập đầy, điều Chu Tử nghĩ đến chính là: Hừ, mặt bị phơi nắng đen thui thùi lùi còn không ở nhà dưỡng cho trắng đi, lại chạy đến khêu gợi quyến rũ mỹ nhân (nàng đã quên là Triệu Trinh ra bến tàu đón nàng về )!
Chu Tử đang trầm tư, cảm thấy tay bị vỗ nhẹ nhẹ một chút, vừa ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt Hồ ma ma mang theo ý cười. Chu Tử cũng miễn cưỡng nở nụ cười, biết là nên xuống xe thỉnh an Vương gia.
Sau khi Hồ ma ma đi xuống, nàng và Ngân Linh cũng xuống xe. Chu Tử lúc này đã bình tĩnh lại, đi theo Hồ ma ma, rất có quy củ hành lễ thỉnh an Triệu Trinh.
Tròng mắt Triệu Trinh liếc nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Chu Tử, bái kiến Vương tiểu thư đi.”
Vì thế Chu Tử lại cùng Hồ ma ma và Ngân Linh bái kiến Vương tiểu thư.
Ngược lại tính tình vị