Old school Easter eggs.
Năm Tháng Nhạt Phai

Năm Tháng Nhạt Phai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322801

Bình chọn: 7.5.00/10/280 lượt.


đã có thể lãng quên thì nó vẫn luôn luôn tồn tại, vĩnh viễn không cách

nào xoá bỏ.

***

Khi Khang tỉnh lại, nhìn thấy tôi, anh có thoáng chút bất ngờ. Rồi như lại diễn vở kịch lạnh lùng trong suốt một

năm qua, anh lại nhìn tôi lạnh nhạt: “Em tới đây làm gì?”

Nhìn thấy anh như thế, tôi thực sự rất

muốn dùng tay mình vớ lấy áo anh, xé rách chúng thành trăm mảnh. Tôi rất muốn trút toàn bộ giận dữ của bản thân mình đã phải tích tụ bấy lâu nay lên người anh. Tôi rất muốn gào thét trước mặt anh thật lớn, nói thẳng

với anh rằng: “Anh đóng kịch đủ chưa?”

Nhưng không, nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt

đó của anh, tôi lại mềm lòng, lại chỉ tức đến cắn môi, sau đó tự dưng

quay đầu đi tới góc phòng, chỉ để anh không nhìn thấy tôi được nữa.

Bởi vì, đơn giản thôi, tôi lại đang rơi nước mắt.

“Thu, em…” Anh ngập ngừng, lúc túng trước tình cảnh của tôi.

Không quay lại nhìn anh, tôi khẽ nói: “Em biết tất cả rồi.”

Anh lại trầm ngâm im lặng.

Nhận ra anh vẫn không nói gì, tôi tiếp tục: “Em biết tất cả rồi, nên anh đừng giấu em gì nữa cả.”

Nói xong, tôi nhanh chóng lao người ra khỏi phòng bệnh, tìm một nơi để khóc thật to.

Khi tôi trở lại, chị Hương đang cầm trên tay chén cháo, từng muống đút cho anh ăn.

Thấy tôi vào, chị Hương đột nhiên mừng rỡ, trao chén cháo lại cho tôi.

“Em giúp cậu ăn dùm chị nha, chị đi mua cái này một lát.”

Cầm lấy chén cháo trong tay, tôi ngơ ngác không hiểu tại sao.

“Chị Hương từng thấy ảnh của em trong ví của anh, cho nên… chị Hương biết em.” Anh nhẹ nhàng giải thích.

Suốt ngày hôm đó, tôi chỉ canh chừng anh

nơi bệnh viện, nhưng lại không nói với anh một lời nào ngoài những câu

cần thiết. Tôi muốn cho anh biết, tôi giận anh, giận anh đã giấu tôi. Dù rằng anh có bất kỳ nỗi khổ tâm nào đó mà tôi chưa tường tận, tôi vẫn có quyền giận anh bởi những gì anh đã gây ra với tôi suốt một năm trời.

Anh đừng hòng có được sự bỏ qua của tôi một cách dễ dàng nhanh chóng.

Tối hôm đó sau khi về đến nhà trọ, tôi chợt nhận ra điện thoại mình hết pin từ lúc nào.

Mở điện thoại lên sau khi cắm sạc, tôi giật mình khi nhận được hàng chục cuộc điện thoại lẫn tin nhắn từ Phong.

Đến lúc này khi quay về hiện thực, tôi

mới bỗng chợt nhớ ra mình đang là bạn gái của Phong. Nghĩ đến đây, tôi

cảm thấy hoang mang lo sợ. Mọi việc tiếp theo, tôi thật sự không biết

mình nên làm thế nào cho đúng nữa. Tôi đã tự buộc cho mình sợi dây giữa

tôi, Khang và Phong. Nếu như tháo một sợi dây, tôi sẽ làm cả ba đều

thương tổn. Còn nếu như tháo sợi dây còn lại, thì chỉ có mình Phong.

Mỉm cười chế giễu bản thân mình, tôi cảm

thấy tôi thật ích kỷ. Đến lúc này tôi mới biết được tôi là một kẻ ích kỷ đến mức nào. Tôi đã bắt Phong phải làm con tốt cho tôi, lợi dụng anh để chọc tức Khang, rồi lại tàn nhẫn đem anh ra thí mạng.

Điện thoại của tôi lại rung lên một lần nữa. Tôi nặng nề bắt máy.

“May quá, gọi được cho em rồi. Cả ngày

nay điện thoại của em tắt máy, gọi cho bé Phụng thì nó nói em vẫn chưa

về, anh lo lắm. Mà hôm nay em đi đâu vậy?”

Nhận ra Phong đang lo lắng cho tôi, tôi

lại cảm thấy tội lỗi của mình liền tăng thêm một bậc, càng ngày càng

sâu, không còn cách nào cứu vãn.

Tôi khẽ gọi anh: “Phong”

“Hả? Có gì sao Thu?”

Tôi im lặng.

“Em nói đi” Anh hối thúc.

Hít thở thật sâu, tôi lạnh lùng nói tiếp: “Tối mai gặp em được không?”

Bắt đầu kế hoạch chặt đứt sợi dây giữa hai chúng tôi, tôi tiếp tục: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

Nói xong, tôi cúp máy, để mặc anh có lẽ rồi đây sẽ không ngủ được trong muôn vàn câu hỏi tại sao.

Nằm trên giường, tôi cảm thấy mọi thứ

dường như đang lập lại. Lịch sử lập lại, sai lầm lập lại. Tôi lại như

bước đi trên con đường cũ của Khang, bước theo vết xe đổ của anh một năm về trước: con đường trở thành một kẻ phụ tình.

Tôi mỉm cười tự giễu. Tôi và Khang, quả thực rất xứng đôi.

Có quan niệm cho rằng, hai người sau khi

chia tay nhau rồi, nếu như không thể trở thành người yêu của nhau thì

cũng có thể trở thành bạn bè. Tiếc là trong mối quan hệ giữa hai chúng

tôi, một khi đã vượt qua ranh giới giữa bạn và yêu, mọi thứ đều không

thể trở lại nguyên vẹn được nữa.

Ngồi đợi Phong nơi quán cà phê yêu thích

của hai chúng tôi, tôi lặng lẽ nhìn dòng người qua lại sau lớp cửa kính, nhấp môi tách cà phê, thơ thẩn theo bản nhạc nào đó mà tôi không biết

tên.

Khi thấy Phong mang vẻ mặt lo lắng nhưng

vẫn cố gắng gượng cười tiến tới bên tôi, tôi cảm thấy lòng mình đang dấy lên một điều gì đó chua xót không thể nói thành lời.

“Em tới lâu chưa?”

Ngồi xuống bàn đối diện với tôi, Phong nhìn tôi cười nhẹ.

“Em cũng mới tới một lát thôi.”

Gọi một ly cà phê đá, Phong nhanh chóng huyên thuyên kể lể với tôi về công việc của mình.

“Hôm qua anh mới được một hợp đồng lớn, cả phòng rất vui, định gọi em đi ăn mừng chung với nhóm.”

“Ừ”

Thấy tôi không hứng thú, anh nhanh chóng chuyển đề tài.

“Em xin việc sao rồi? Có chỗ nào gọi phỏng vấn chưa?”

“Vẫn chưa”

“Hay em trở lại công ty làm đi. Em có

duyên với sale đó. Anh thấy doanh số của em lúc nào cũng cao hơn hẳn

nhân viên trong công ty…”

Tôi c