Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325742

Bình chọn: 10.00/10/574 lượt.

gái bước đến vị trí cao ngất mà ngồi xuống, thấy một cô gái trẻ tuổi lại ngồi vào chiếc ghế của người lãnh đạo một cách tự nhiên thì mọi người nhìn nhau xì xầm to nhỏ.

Một gã đàn ông chạc năm mươi gặng hỏi. -Cô là ai... có phải cô chính là người tập hợp chúng tôi phải ko !.

Cô gái cười, nụ cười ranh ma làm cho người đàn ông ấy chưa nhận câu trả lời đã tự động im lìm ko hó hé gì. -Phải... hôm nay tôi có chuyện muốn thông báo với mọi người... chắc rằng trong số mọi người đã có người nhận ra tôi rồi... tôi cũng xin tự giới thiệu... tôi - James Tudor... đại diện cho dòng tộc Tudor xin thịnh trọng thông báo... kể từ ngày hôm nay tôi sẻ là chủ tịch hội đồng Hắc Lâm thây thế cho Cầu Nhậm Hành... kẻ đã phản bội Hắc Lâm và giới vampire.

Ai náy đều ngạc nhiên với thông báo sốc nổi này của James nhưng chỉ phân nữa số người đang ngồi còn lại thì đã biết trước qua những thông báo của tộc Tudor, họ tuyệt đối đồng ý một phần vị sợ thế lực nhà Todor phần còn lại vì cái ghế chủ tịch hội đồng Hắc Lâm vẫn trống.

-Nhưng cô còn quá trẻ... sao có thể giữ một chức vụ quan trọng như thế chứ. Một người phụ nữ xinh đẹp nhìn sâu vào đôi mắt xanh biển của James.. thẳng thắng nói lên suy nghĩ của mình cũng như mọi người.

-Đừng nghĩ mình lớn tuổi thì xem là nhiều kinh nghiệm... chẳng phải tân cung chủ của Nam Phong tộc cũng chỉ là một cô gái trẻ sao... tính ra thì tôi và cô ta cũng bằng tuối nhau... cô ta thì có thể quản được Nam Phong tộc còn tôi lại ko được sao... các người đang tỏ ý xem thường tôi hay vốn tộc Tudor ko là gì trong mắt các người !?.

Ánh mắt hằng lên tia sắc xảo, cao ngạo lướt qua tất thây mọi người trong phòng đem cho họ một cảm giác sợ hãi. Sau khi ánh mắt cương nghị sắc xảo ấy quay lại vị trí thì James đứng dậy bước đi ra cửa, trước khi đến cửa cô còn phán một câu đầy ý de dọa.

-Nếu đủ khả năng các người có quyền phản đối... tôi mong là các người nên tự lượng sức mình.

Thẳng bước cô bò ra ngoài trước bao con mắt sợ sệt, căng phòng tuy vắng bóng người con gái trẻ nhưng vẫn chìm vào ko khí căng thẳng.

-Tara... tôi ko thua cô đâu... tôi sẻ lấy hết những thứ quan trọng của cô... chờ đó. Ánh mắt ánh lên những tia đọc đia khó lường.

...

...Ngày cuối cùng...

-Tử Y !... Tử Y à !... .Với tốc độ nhanh Hong vừa chạy vừa kêu làm náo động cả một nơi yên tĩnh nhưng lại ko thấy ai hồi âm, cô tiếp tục gọi, làm khoáy động một vùng yên bình.

-Na Tiểu thư... cung chủ giờ ko có ở đây... cô có chuyện gì thì nhắn lại với tôi... tôi sẻ chuyển lời cho người. Một cô tì nữ từ trong đi ra cuối chào Hong rồi lẽ phép nói, bạn của chủ nhân rõ là cao cấp hơn mình rồi mặc dù cô cũng thuộc hàng trung cấp.

-Ờ vậy thì thôi... tôi chỉ định rũ Tử Y đi chơi thôi... .Nói đoạn cô quay đi nhưng chưa đầy vài giây thì cô nhanh chóng quay lại. -Cô có biết cậu ấy đi đâu ko... bình thường câu ấy đâu hay ra ngoài.

-Dạ... cung chủ và Uyên nhi đã ra bờ biển rồi ạ !.

-Bờ biển ?... ra đó làm gì vậy ta ?.

-Cung chủ... người tính sao về việc này... ta có nên báo cho cô ấy ko ?. Uyên nhi nhìn vẻ mặt lạnh lùng của chủ nhân nhưng cô biết trong thâm tâm của người con gái lạnh lùng này vẫn còn tia ấm áp, điều rõ nhất là tình thương cô dành cho Hong rất lớn, ko kém gì tình yêu của cô và Yun.

Nó vẫn đứng im đó nhìn những đợt sóng biển mạnh mẽ liên hồi đập vào bờ, tà áo đã ướt sũng vì sóng biển dồn dập, đưa đôi mắt vô hồn màu đỏ của ngọc rubi nhìn từng đợt sóng mạnh mẻ.

-Cuộc đời này cũng như những đợt sóng đó... mỗi đợt sóng như một thử thách mà ta gặp phải... thử thách này đến thử thách khác cứ kéo nhau mà đập vào... khó lường... mõi lần nó đi qua đều để lại cho ta một vết thương khó quên... Hong cũng vậy... kể cả ta và Yun.

Nhìn thân hình nhỏ nhắn đơn độc Uyên nhi càng đau lòng, những gì chủ nhân mình gập phải cô đều trong thấy, chúng kiến nó hành hạ thân xác lẫn tâm hồn, chứng kiết những thử thách bi ai đó dầy xé tuổi thơ của cô chủ, dồn một đứa trẻ đến với thế giới của bóng tối, tuyệt vọng để rồi dẫn đến tình cảnh của ngày hôm nay. Quả thật ông trời luôn muốn thử thách người, cho dù chủ nhân của mình có mạnh đến đâu, có thể thây đổi ý trời cũng ko thể nào thây đổi cục diện của quá khứ và hiện tại, cô chỉ có thế ngăn chặn những điều khung khiếp của thể xẩy ra cho tương lai của thần dân Nam Phong, cho nhân loài, cho cô và cả nhữg người bên cạnh cô.

-Zaaa !... cuối cùng cũng thấy... tìm sắp hết cái bãi biễn của đảo này luôn rồi... mà họ đang làm gì vậy ta... ko lẽ ngna81 biển ?. Cười roi rói khi thây hai mục tiêu mình cần tìm nhưng cô lại ko chạy đến đó vội mà lại lầm bầm một mình mới từ từ đi lại lấy sức vì mới chạy bao nhiêu vòng tìm hai người họ.

-Vậy còn chuyện gia đình của cô Hong chúng ta nên giải quyết sao đây... sớm muộn gì cô ấy cũng biết... chúng ta ko thể giấu mãi được.

-Họ nói gì vậy ta... giấu gì thế ???.

-Ta sẻ lựa lúc mà nói với Hong... hiện giờ ko thể để Hong biết chuyện... đợi mọi chuyện êm dịu ta sẻ cho Hong biết.

-Vậy còn tộc Tudor... người bỏ qua cho họ vậy sao ?.

-Ngươi nghĩ ta có thể bỏ qua... họ sẻ phải trả giá cho chuyện


Polaroid