này... .Nói đoạn nó lạnh lùng quay sang Uyên nhi. -An táng họ cho giúp ta.
Cuối đầu nhận lệnh dù đây là do nó bảo Uyên nhi giúp chứ ko phải lệnh. -Vâng !... nhưng... cả Na tộc luôn ạ ?.
-Ừ.
-Tử Y... cậu nói vậy là sao ?
Một và duy nhất chỉ một lần trong đời nó cảm thấy hốt hoảng vì một việc nào đó, cô gái đang trân đôi mắt đỏ ngâu nhìn mình, đúng là ý trời khó đoán khó lường.
Đôi mắt màu đỏ tuy lạnh lạnh vô cảm nhưng khi đôi mắt ấy nhìn sâu vào người con gái trước mặt lại chứa một nổi niềm nào đó, khó tả.
-Hong à...
Dường như ko tin vào những gì mình vừa nghe thấy cô run rẫy bước lại gần người con gái đẹp tuyệt trần kia, đôi mắt hằn lên tia khó hiểu như muôn nói cho người nhìn vào: "sự thật là như thế nào ?".
Với một con người nhạy bén như nó thì dễ dàng hiểu được ánh mắt ấy, ánh mắt hy vọng, chờ đợi mong mỏi rằng sự thật ko phải là như vậy.
-Cậu ko sao chứ Hong... Hong à. Lo lắng nó hỏi, bây giờ nó nên làm gì ?, che dấu sự thật vào bóng tối hay phơi bày nó ra ánh sáng, cái sự thật phủ phàn tàn nhẫn ấy, tuy một ngày nào đó hoặc có thể một lúc nào đó Hong cũng sẻ biết nếu cô muốn tìm hiểu sự việc nhưng liệu nó có nên là người nói ra cái tin này hay ko, nó có thể đành lòng thốt lên câu nói có thể làm người bạn thân của mình bị tôn thương, sự tổn thương mãi ko nguôi ?.
-Tử Y... nếu cậu thật sự coi mình là bạn thì... thì cậu hãy mau nói đi... nói rằng những điều mình nghe ko phải là sự thật !... nói rằng gia tộc của mình vẫn bình an, cha mẹ mình vẫn còn trên vương thế !... nói đi. Lời nói ngày càng chìm trong sự nghẹn ngào và tiếng nấc liên hồi của cô, đôi bàn tay run lên nắm chặc hai cánh tay nhỏ nhắn.
Nó vẫn im lặng, im lặng trong sự mong chờ của cô ban hiền, im lặng trong thời khắc quan trọng, cái im lặng như bản tính thường ngày.
-Cậu nói đi chứ... nói cho mình biết đi... cậu đang giỡn phải ko... à ko... là mình đã nghe nhầm phải ko ?... nói đi... tại sao cậu lại im lặng chứ.
-Cô Hong !... đừng như vậy... cung chủ chỉ là ko thể nói ra... cô cũng nên nghĩ cho người chứ. Bĩnh tĩnh trong thời điểm này chỉ có Uyên nhi và hiểu được ý tâm ý của chủ nhân cũng chỉ có cô, giải vây cho chủ nhân đồng thời trấn an tâm trí đang rối loạn của người.
Khụy xuống cô quát lớn: -Vậy thì ai hiểu cho tôi đây... tôi thì sao chứ ?
-Tôi sẻ nói...nếu vậy tôi sẻ nói tất cả cho cô biết... cung chủ sẻ ko bao giờ có thể nói ra sự thật ấy... sự thật là.....
...
-James... hôm nay là ngày cuối cùng của lời đề nghị... ko lẽ chúng ta phải bỏ qua cơ hội ngàn năm này sao !?. Tiếng bà Kang vọng ra khắp căn phòng lớn.
-Làm sao chúng ta có thể bỏ qua cơ hội này chứ... .Nói đoạn cô xoay sang người phụ nữ ăn mặc sang trọng ngồi kế bên. -Bây giờ EU (hắc lâm) đã do tộc Tudor nắm quyền... ngay bây giờ với thế lực của tộc Tudor ở Hắc lâm cùng một vài tộc ở phe trung lập và bạch lâm thì chỉ cần bỏ phiếu là chúng ta đã có thể thông qua cuộc cá cược này... trận chiến của chúng ta và cô ta chắc chắn sẻ được diễn ra. Nói như chắc nịch, ánh mắt đắc thắng hằn lên rõ rệt trong đôi mắt màu xanh biển.
Sau ánh mắt đắc thẳng của cô con dâu tương lai (có thể) là vẻ mặt thỏa mãn của người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh. -Vậy thì tại sao ta ko làm ngay bây giờ... càng sớm thì càng tốt... thời hạn của cô ta đưa ra ko còn nhiều.
Trầm ngâm suy nghĩ rồi James lấy phone ra gọi cho một ai đó rồi cùng bà Kang đi khỏi phòng tiến thẳng đến nơi tập trung của các vĩ lãnh tụ các tộc và ba phe: Bạch lâm, Hắc lâm, trung lập.
-Tea Hin !. Gọi cậu con trai vận đồ màu xanh dương đang đi đằng trước lại rồi anh tăng tốc vượt lên đi song song với Tea Hin. -Cậu có thấy Hong ko... tìm sáng giờ mà chẳng thấy đâu.
Nhanh như chớp Tea Hin lắc đầu thở dài ngán ngẩm. -Tui cũng đang tìm Uyên nhi đây này... từ sáng đến giờ tìm khắp nơi có thấy bóng dáng đâu.
-Tìm Uyên nhi làm gì... nếu muốn gập Tara thì cứ đến thẳng đó mà tìm.
-Nếu tui muốn gặp chị Tara thì tui cần gì tìm Uyên nhi.
Liếc mắt nghi ngờ với dáng vẻ bực dọc của Tea Hin. -Này Hwang Tea Hin... cậu... có ý gì với Uyên nhi đấy ?.
Như mũi tên bắn trúng hồng tâm Tea Hin lấp bấp, dáng vẻ ngượn ngùng lộ rõ. -Gì gì... làm gì có... đứng có đoán bậy bạ !.
-A... thì ra cậu cũng biết yêu... cứ tưởng anh nhà ta con non nớt lắm chưa biết yêu là gì !. Bo cười gian, mỗi lời nói như mũi tên bắn trúng đích.
-Thì sao... bộ tui ko được yêu à... mà cậu nói ai còn non nớt hả... đừng có mà làm phách... lớn hơn tui bao nhiêu chứ !?
-Tea Hin... Bo !. Đang tranh cãi cùng Bo thì thêm một giọng nói nữa phát ra đằng sau hai anh.
Quay đầu lại nhìn người vừa gọi. Yun đang bước tới. -Có thấy Tara ko ?.
Tea Hin cùng Bo nghệch mặt ra sau câu hỏi của anh chàng trước mặt, Bo thở dài. -Thật là... tớ và Tea Hin cũng đang tìm Hong và Uyên nhi đây... nhắc mới nhớ... ko lẽ ba người họ đi cùng nhau !?. Gãi cầm Bo ngẫm nghĩ.
-Chắc là vậy rồi. Ko cần suy nghĩ Tea Hin giải đáp cái nghi vấn trong đầu Bo.
Quay sang Yun, ánh mắt sắc bén hiếm thấy của anh làm Yun giật mình. -Tea Hin... cậu làm gì nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy ?.
-Anh định như