The Soda Pop
Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326272

Bình chọn: 8.00/10/627 lượt.

.. cuộc thi sắp bắt đầu rồi..!. Thở gắp vì mệt Tea Hin hối Yun.

-....

Ko trả lời, anh im lặng, mắt nhìn về một hướng vô định trên nền trời xanh thẳm, lâu lâu hình ảnh của nó đang cười với anh lại hiện ra.

-Anh... bây giờ ko phải lúc để đau buồn... nếu anh thật sự yêu chị ấy thì hãy thắng cuộc thi lần này... ko phải chị ấy đã bỏ ko ít công sức vào đợt luyện tập của chúng ta sao...!.

-...

Vẫn im lặng nhưng thật sự trong tâm trí anh lại hiện về những hình ảnh nó cầm chiếc laptop màu trắng chỉ dậy mọi người, tim anh lại đau nhói, quay người anh bước đi, Tea Hin đi theo.

-Tara... cậu ở trong đó hả?. Nhìn vào cái bóng bên trong màn trắng Hong hỏi.

-Hong... .Tiếng nó từ trong vọng ra, nhỏ, rất nhỏ đủ để Hong đứng gần nghe thấy.

Khẽ liếc qua bốn người đàn ông đang đứng ở bốn góc rồi nhớ ra gì đó. -À phải rồi... tên thật của cậu là gì vậy?. Hong tròn mắt hỏi.

Uyên nhi bước lại ra dấu cho bốn tên lính tránh chỗ và lấy hai cái ghế ra đặt cạnh chỗ nó những ko hề rén màng lên rồi bỏ đi làm nhiệm vụ của mình.

-Tử..Y

-Tử Y..?!... woa... tên cậu đẹp thật..!.

-Nhưng mà cho tớ hỏi cái này nha..!. Đưa sát miệng lại gần miếng màng trắng Hong nói nhỏ.

-Chuyện.. gì..?

-Cái này làm bằng gì vậy?. Chỉ vào vật hình vuông mà nó ngồi lên, bốn góc đều được che bởi một tắm màng trắng mỏng, khí lạnh từ vật hình vuông tỏa ra rõ rệt cứ như nó là một phiến băng.

-Băng..!

....

Bước lại gần ông Miss Uyên nhi thì thầm vào tai ông rồi bỏ đi. Quay sang nói với cô tì nữ đi theo. -Cuộc thi bắt đầu đi..!.

-Vâng!. Cuối nhẹ đầu cô tì nữ bước tới người đang ông đang cầm micro nói nhỏ, ông gật đầu rồi cô đi về chỗ của mình.

-Vâng bây giờ cuộc thi sẻ bắt đầu... trước tiên là phần thi rỗ... .Người đàng ông cầm micro nói, tiếng nói vang vọng khắp nơi đến chỗ của nó cũng nghe được.

-Hong... đi thôi... sắp tới phần thi của cậu rồi. Bo nhắc nhở.

-Uhm. Quay sang nó. -Tử Y... tớ đi nha.

-Ừ..

Cuộc thi bóng rỗ, nghe qua ai cũng nghĩ đến cách thi thông thường của người bình thường nhưng khi nhìn vào cách chơi của vam thì ko bình chút nào, có bốn cái rỗ dành cho bốn đội của bốn học viện, bốn đội sẻ thi với nhau chứ ko phải hai đội bình thường, ko những kĩ thuật được tân tiến mà cách chơi cũng tăng lên ko kém, một đội sẻ đối phó với ba đội, chỉ cần đưa bóng vào rỗ là có điểm chỉ cần ko phải rỗ của mình là được, ko quy tắc, ko luật lệ, hoàn toàn tự do.

-Ireland thắng. Trọng tài thỏi cò sau thời gian 90 phút.

-Tiếp theo.. bóng chuyền..!.

-Hong.. tới cậu rồi kìa... ra đi. Bo nói.

-Uhm.

....

-Haha... tới lượt chúng ta rồi... .Hầu hết các cầu thủ của Oxford đều phứng khởi, họ vui tự đắc, khuôn mặt chắc thắng.

-Chúng ta thắng là chắc rồi... nhưng cũng phải để tụi bên Ireland bị thương vài người mới vui chứ...!.

-Tất nhiên... bọn chúng hầu hết là vam cấp thường... còn chúng ta.. đa số toàn là vam cấp trung.

Hai bên đã chuẩn bị sẳn sàng chỉ đợi tiếng súng của trọng tài là bắt đầu, nhưng khi trọng tài định giờ cao tay bắn thì từ ngoài một cô tì nữ hấp tấp chạy vào kề miệng vào tai ông Miss nói nhỏ, đôi đồng tử hở căng, vội vã ông bật dậy đi ra phía trước, hai cô tì nữ và mười binh lính cũng đi theo,cuối cùng là cô tì nữ mới chạy vào, hành động của ông làm cho ai cũng khó hiểu nhưng ánh mắt của họ phải dời khỏi ông mà hướng tới phía đằng kia của thảm đỏ.

Một chiếc kiệu, có thể vậy, một chiếc kiệu hình vuông, từng đợt khí lạnh bóc ra từ vật hình vuông lớn được bao quanh là những tấm màn trắng mỏng, bốn góc là bốn binh lính, nhìn cách ăn mặt của bốn người có phần khác cách ăn mặc của binh lính thường, kế bên là một tì nữ vận đầm màu vàng tóc cột cao, khuôn mặt thanh tú nghiêm nghị bước theo chiếc kiệu.

-Ai vậy?.

-Ko biết nữa... chắc nhân vật lớn đây, ngài Miss đích thân ra đón thì ko tầm thường đâu!.

-Ồ... nhưng là nam hay nữ vậy?.

-Làm sao biết được..!

Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi hầu hết đều chung một thắc mắc về người bên trong chiếc kiệu làm từ một tản băng lớn.

-Ai vậy anh..?. Phu nhân tộc Song (mẹ Bo) quay sang hỏi người bên cạnh (ba Bo).

-Anh ko biết... nhìn thái độ của ông Miss như vầy chắc người này rất có địa vị.

-Tử... Tử Y..???. Nhìn chiếc kiệu đang tiến vào trong Hong lấp bấp.

Ông Miss, ba cô tì nữ cùng mười binh lính đồng loạt cuối đầu, bà Simon cũng vội vã cuối theo. Kiệu bây giờ đã yên chỗ, nó được đặt ngay chính giữ chỗ ngồi của giám khảo, ai cũng mang trong mình một sự thắc mắc nhưng họ phải bỏ đi nó vì tiếng nói của trọng tài

-Được rồi.. vào vị trí!.

Hai bên đôi vào vị trí sẳn sàng, tiếng súng nổ lên cuộc thi bắt đầu, tuy đã gần bước vào giai đoạn cuối nhưng cuộc thi ko quá gây cấn, hơi tẻ nhạt và nhàm chán, phần thắng đang nghiêm về phía của học viện Oxford.

Còn nó, vẫn điềm đạm dùng trà, tuy mắt ko hề hướng về nơi thi đấu nhưng nó biết trận đấu hiện giờ ra sao, nhìn tổng quát bên trong ko rộng cho lắm, một cái bàn dài, trên đó là cây đàn màu trắng trong, dây được làm bằng bạc thân làm bằng ngọc trắng và pha lê trắng, nhìn vào ai cũng cảm nhận được nó đẹp, ngoài ra ko còn gì nữa nhưng họ ko thể nào biết đư