Disneyland 1972 Love the old s
Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng

Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323403

Bình chọn: 9.00/10/340 lượt.

g biết tiếng, huống hồ

Thục phi nương nương hướng đến nhờ vả hắn là lẽ thường, theo năng lực

trong phạm vi hoạt động của hắn đương nhiên là có thể giúp tháo gỡ khó

khăn.

Kính Sự phòng là nơi phụ trách lựa chọn phi tử nào sẽ hầu hạ hoàng

đế, vì vậy ai cho hắn nhiều ngân lượng, hắn liền thay hoàng đế làm chủ

tác thành ý nguyện, làm cho bệ hạ sủng ái vị phi tần đó.

Gần đây Hoàng Thượng vì việc Thái tử biến mất đột ngột, không biết

sống chết ra sao, hậu cung phi tần ai cũng nôn nóng nghĩ cách làm cho bệ hạ sủng ái chính mình để có thể một bước dựa vào mẫu bằng tử quý mà

hưởng lợi, vì nguyên nhân này hắn mới ở Kính Sự phòng thập thò bố trí,

hắn tí tởn vui vẻ ra mặt.

Sau hắn liền giả bộ thở dài đưa tiễn thần tài về điện Phù Dung, sau

đó Nguyễn Chiêu Hỉ nhịn không được cầm lấy nho nhỏ thỏi vàng thân thiết

hôn vừa khẽ vỗ về.“Bảo bối, ta chân ái yêu thích ngươi nha!”

Đem thỏi vàng cẩn thận bỏ vào hà bao ở bên hông, hắn lại tiếp tục hướng phía trước tìm kiếm .

Không phải hắn trời sinh yêu tiền, mà là ông trời cho hắn bụng dạ

rộng rãi, phóng khoáng, vì vậy hắn yêu tiền thành thói quen, nghĩ ra

biết bao biện pháp để vào phủ Tể tướng làm việc, hơn nữa còn phụng mệnh

Tể tướng đi làm nhiệm vụ quan trọng, tất cả đều là vì hắn muốn đổi lấy

thù lao hậu đãi.

Nói đến việc thâm nhập vào cung giả thái giám làm nhiệm vụ, mọi người trong phủ Tể tướng có ai so với hắn giả trang thái giám được đâu? Hắn

da thịt mềm mại, mi thanh mục tú, lại thêm hắn cố sức chớp lấy cơ hội,

nên nhiệm vụ liền rơi vào trong tay hắn, mà vào cung sau đó lại có đương kim hoàng hậu, thiên kim tiểu thư của Tể tướng đương triều làm chỗ dựa

cho hắn, khiến cho hắn ở trong cung lại như cá gặp nước, hành động tùy

thích, không cần phải xem sắc mặt người.

Mà chủ tử hắn chính là Tể tướng, không chỉ là nguyên lão phụng sự qua hai đời vua, trước khi Hoàng Thượng đăng cơ vốn là thiếu phó của thái

tử, nay lại là nhạc phụ của Hoàng Thượng, này thân phận chính là dưới

một người trên vạn người. Có Tể tướng là chỗ dựa vững chắc, hắn có thể

hay không ở trong cung hoành hành ngang ngược?

Đợi cho hắn giúp chủ tử tìm được túi thơm sau đó nhận lãnh thưởng……

Ông trời, hắn chỉ là nghĩ đến liền cảm thấy khoái hoạt muốn bay lên

trời, làm gì có tâm lực mà sợ hãi chuyện điện Lê Bình có ma quái, đang

đồn thổi trong cung, thậm chí là tháng trước ở đó Lệ phi nương nương vừa mới bị độc chết đâu?

Muốn cướp nguyên bảo của Nguyễn Chiêu Hỉ hắn ư ? Chỉ sợ ngay cả quỷ thần đều phải tránh lui sang một bên cho hắn kiếm chác!

Đi qua điện vừa mới xảy ra án mạng, nghe nói có người bay qua bay lại trong không trung, mấy nô tì trong cung to nhỏ với hắn rằng ở phía sau

núi giả kia là ma quỷ ở điện Lê Bình.

Ban đêm tuần tra hậu cung cũng không thuộc loại chức trách của hắn nhưng vì tiền hắn căn bản không thể chối từ.

“Ai nha –”

Thỏi vàng mới vừa cho vào túi, hắn cười tươi vui vẻ, Nguyễn Chiêu Hỉ

không lưu ý dưới chân té ngã một cái oạch còn làm rớt luôn cái lồng đèn

xuống đất, hắn gượng đứng lên vội vàng lập tức kiểm tra thỏi vàng có còn trong túi hay không.

Tay không ngừng sờ soạng, thỏi vàng vẫn an ổn ở bên hông, hắn lúc này mới an tâm thở phào nhẹ nhõm. Sau đó mới quay sang tìm kiếm thứ hung

khí hại hắn ngã chổng vó xuống đất.

Quay đầu, hắn nhíu mắt lại chăm chăm nhìn xuống nền thì thấy bên chân là một quả cầu nho nhỏ ánh vàng lấp lánh. Thấy vậy hắn liền vội vàng

nhặt lên xem xét cẩn thận, đầu tiên là thưởng thức đường nét hoa văn

được chạm trổ trên bề mặt, sau lại há mồm khẽ cắn, kiểm tra vật trên tay có phải là vàng thật hay không.

Vết cắn không lớn lại mập mờ, bất quá chạm trổ rất tinh xảo, tuy rằng không phải do vàng tạo ra, nhưng dù sao xuất phát từ trong cung, khẳng

định có không ít người sẽ thích. Hắn nhanh chóng đem tiểu cầu cất vào

bên dưới quần áo, chờ lần khác ra cung sẽ mang theo, lúc đó đem nó đến

hiệu cầm đồ bán, có thể sẽ kiếm được kha khá nguyên bảo.

Đứng dậy nhìn lồng đèn đã tắt lửa, hắn đứng lặng âm thầm tính toán,

sau lại quyết định trở về , bất chợt nghe thấy một vài tiếng vang nhỏ.

Không có đèn lồng thắp sáng, chỉ dựa vào ánh trăng le lói chiếu vào,

hắn mơ hồ nhìn thấy trong điện Lê Bình, ở lương đình tựa hồ có bóng dáng ai đó.

Quỷ ư?

Cố mở mắt to hết cỡ nhìn về phía có tiếng động, nhưng là hắn không có dừng bước hướng lương đình mà đi đến.

Hắn lá gan không nhỏ, nhưng cũng không phải thật sự không sợ trời

không sợ đất chính là hắn ngửi thấy mùi vị đồ ăn rất thơm…… Hắn cho đến

nay hương vị của thức ăn không bao giờ nhận sai, đây chính là mùi vị của món chân giò, càng ngửi bụng hắn không ngừng đánh trống kêu to, chính

là vì quá đói bụng nên ngay cả tôn nghiêm bản thân cũng bị hắn gạt hết

sang một bên.

“Ai?” Nguyễn Chiêu Hỉ đến gần vài bước, bên trong đình liền truyền đến trầm thấp tiếng vang.

“ … Ngươi là ai?” Hắn đè thấp tiếng nói hỏi, chậm rãi đi về phía

trước, thấy người nọ một thân cẩm bào màu đen, không có đáp lại hắn,

trên cánh tay cũng không có đường chỉ thiêu nào cả.

Bách Định vương triều hoàng cung có quy địn