bó với tôi như hình với bóng từ thuở niên thiếu ngẩn
người ra, cô ấy không ngờ tôi lại có thể ra tay, phải, tôi đã ra tay, vì sự sa đọa của cô ấy, vì sự mất mặt của cô ấy!
Chúng tôi đứng nhìn nhau rất lâu, rồi đột nhiên ôm chầm lấy nhau.
Tịch Hạ, Tịch Hạ. Cô ấy gọi tôi, cô ấy nhìn tôi, cô ấy ôm tôi, hai chúng tôi cùng khóc.
Mình xin lỗi cậu, tôi nói, Chương Tiểu Bồ, mình chỉ muốn tốt cho cậu.
Mình biết, Tịch Hạ, nhưng trái tim mình rất lạnh, rất lạnh.
Ngày hôm đó, chúng tôi đi vòng quanh Bắc Kinh, đi mãi cho tới tận khi trời sáng, trong không khí phảng phất mùi của bình minh.
Chương Tiểu Bồ nói, Tịch Hạ, cậu thề đi, cho dù mình có trở thành người như
thế nào cậu cũng sẽ vẫn tốt với mình được không? Thực ra mình quá ích
kỉ, quá bá đạo, mình không có bạn, chỉ có một người bạn là cậu thôi, cậu mà rời bỏ mình thì mình chẳng còn gì nữa, cậu chỉ đối tốt với một mình
mình thôi, được không?
Được, mình hứa với cậu, nhưng cậu cũng phải sống tử tế đi, đừng có làm loạn lên nữa, chuyên tâm yêu một người thôi, được không?
Bất luận thế nào, cậu cũng sẽ đối tốt với mình, được không?
Chương Tiểu Bồ lúc này thật giống một đứa trẻ.
Tôi kéo tay cô ấy: Cậu ấy, có lúc thật giống như một đứa trẻ, được, mình hứa với cậu, mình sẽ tốt với cậu.
Thời thiếu nữ sẽ luôn có một người thân thiết với bạn nhất, bạn sẽ muốn nói
với cô ấy tất cả mọi chuyện, dù tốt dù xấu, thì bạn vẫn chọn cô ấy, sau
đó, cùng cô ấy trở thành bạn tâm giao, đôi khi, là do sự sắp đặt của
Thượng Đế.
Đấy là duyên phận.
Bất luận là lương duyên hay nghiệt duyên.
Thì cũng vẫn là duyên phận.
Còn tôi vẫn luôn là một cô gái trầm tư hướng nội, về Thẩm Gia Bạch, một từ tôi cũng không nhắc.
Cả về việc lần đầu tiên tôi và Xuân Thiên có sự tiếp xúc thân mật, tôi cũng không kể.
Đấy là bí mật của tôi.
Tháng bảy, tháng bảy đen tối cuối cùng cũng đã đến.
Nghỉ hè, Chương Tiểu Bồ đi chơi cùng với một anh chàng người Hồ Nam.
Chương Tiểu Bồ nói: Lần này là thật.
Đi cho thoải mái, cô ấy nói, chán nản quá.
Cô ấy đến thành Phượng Hoàng ở Tương Tây, cố hương của Thẩm Tòng Văn(1).
(1). Thẩm Tòng Văn (1902-1988), nhà văn, học giả nổi tiếng của Hồ Nam.
Tôi cũng đã từng gặp anh chàng người Hồ Nam kia rồi, trông cũng bình
thường, không được đẹp trai lắm, nhưng gần giống như nam chính trong bộ
phim Mùa xuân ở tiểu thành, cô đơn điềm tĩnh, không tỏ vẻ khoa trương
như Lê Minh Lạc.
Cũng tốt, Chương Tiểu Bồ nên tìm một người con trai như thế để trao trái tim mình.
Một anh chàng sinh viên năm thứ ba, cùng nhau đánh một trận tennis, thế là thích thôi.
Sự yêu thích của Chương Tiểu Bồ chỉ đơn giản như thế, có khi ăn của người
ta một cây kem, khi về đã nói: Anh chàng đó, ừm, không tồi.
Còn tại sao tôi lại si tình như thế, cả thế giới này mà tôi chỉ nhìn thấy có một mình Thẩm Gia Bạch?
Nghỉ hè Chương Tiểu Bồ không về nhà, vừa hay để tôi có thể nói dối Thẩm Gia
Bạch. Tôi nói: Em đi du lịch rồi, không về quê, anh nhất định phải thi
tốt đấy.
Nhưng, thực sự thì tôi lại trông ngóng để được về nhà,
tôi vội vội vàng vàng về quê. Vẫn là Xuân Thiên tiễn tôi. Mang theo rất
nhiều đặc sản của Bắc Kinh, tất cả đều do anh mua, anh nói, mua để người lớn trong nhà tôi ăn thử. Những thứ em mua trước đó không đúng vị, nhìn xem, những thứ này anh phải đi đến rất nhiều nơi, đến tận xưởng sản
xuất để mua, còn những thứ bán ngoài cửa hàng chỉ dành cho người nơi
khác đến, anh không bao giờ mua ở đấy.
Tôi trả tiền cho anh.
Có phải xa lạ gì đâu? Anh em mà còn làm như thế sao? Xa, đúng là rất xa
lạ! Khiến anh buồn lắm, lúc nào quay về trường mời anh uống trà ăn vặt
chẳng phải là được rồi sao? Anh thích ăn đồ ăn vặt trước Tiền Môn, không tốn nhiều tiền, mà còn đậm chất Bắc Kinh cổ xưa, rất thú vị!
Vâng, tôi nói, nhất định rồi.
Em nợ anh đấy. Anh cười tinh quái: Hãy nghĩ mà xem, anh đã cõng em, như
thế là đã thất tiết với em rồi, em phải chịu trách nhiệm!
Cuối cùng tôi cũng cười, anh chàng kì lạ này còn muốn tôi phải chịu trách nhiệm!
Anh còn mang cho tôi mấy quyển sách, đều là của Jane-Paul Sartre,
Nietzsche, Stropenhauer, Tiền Trung Thư... những quyển sách cũ. Anh nói: Toàn bộ đều là sách quý của bố anh, em mang theo mà xem, thình thoảng
đọc những thứ em viết cũng thấy có chút linh khí đấy, đọc cho vui.
Không biết nói gì, tôi nói, lão Thiết, tạm biệt anh.
Tạm biệt, nữ lão Thiết.
Anh trai tôi đã về nhà từ trước, điều khiến mọi người bất ngờ hơn cả là,
anh không ra nước ngoài, TOELF cũng đã thi rồi, cũng không học tiếp lên
tiến sĩ, anh lại muốn quay về giúp bố quản lí kinh doanh. Anh nói: Con
thích làm kinh doanh, rất đàn ông.
Tôi không ngờ anh trai mình lại lựa chọn con đường đó, cố gắng thoát ra, rồi lại quay về.
Gặp lại anh trai lần nữa, anh đã đàn ông hơn rất nhiều, tôi hỏi: Chị dâu đâu?
Tan lâu rồi, đừng có chị dâu, chị dâu mãi thế.
Trong ánh mắt anh có một thứ gì đó rất kì lạ, anh hút thuốc, mặc chiếc áo
bằng lụa tơ tằm màu trắng rộng, ngồi trên chiếc ghế chạm trổ bằng gỗ Nam Mộc ngoài phòng khách. Tôi nói: Anh, sao anh trông giống các cậu ấm cô
chiêu củ
