sáng lên: “Vậy đi, cuối tuần nay em và Mạn Mạn đi chùa La Hán ăn cơm chay. Chùa
La Hán rất linh thiêng, anh đưa cả Hứa Hủ đi cùng.” Triệu Hàn cất giọng nghiêm
túc: “Sếp, thà tin rằng có còn hơn không.”
Quý Bạch suy tư vài giây, sau đó
anh mỉm cười gật đầu.
Ngày cuối tuần, Triệu Hàn, Mạn Mạn
cùng Quý Bạch và Hứa Hủ đi chùa La Hán. Trong chùa cây cối um tùm, hoa nở ngát
hương, sân chùa lát gạch màu xanh, khói trắng lượn lờ trên không trung. Bên tay
phải điện thờ Phật là một bãi đất trống, ở đó đặt một cái bàn, một hòa thượng
ngồi sau bàn, trên bàn tay đầy túi thơm.
“Đây là lá bùa cầu nguyện.” Mạn Mạn
giải thích. “Mọi người nhất định lấy một cái.”
Túi thơm trông tinh xảo, làm bằng
vải gấm có hoa văn hình con cá, sợi dây vàng cuộn xung quanh. Bên trong là một
tờ giấy thơm phức mùi đàn hương, dùng để viết tâm nguyện.
Hứa Hủ bụng to không thể cúi xuống.
Cô vỗ vai Quý Bạch, ra hiệu anh quay người. Cô đặt tờ giấy lên lưng anh, nghiêm
túc viết từng nét bút bốn từ “Đầu bạc răng long”
Quý Bạch quay lưng về phía Hứa Hủ,
gương mặt anh thư thái, khóe miệng ẩn hiện ý cười.
Đợi cô viết xong, Quý Bạch ngẩng
đầu hỏi: “Em viết gì vậy?” Hứa Hủ nhanh chóng gấp tờ giấy, cất giọng nghiêm
túc: “Anh không nghe Mạn Mạn dặn à? Nói ra miệng sẽ mất thiêng. Anh viết xong
chưa?”
Quý Bạch cười cười, lấy cây bút
trong tay Hứa Hủ, viết mấy chữ lên tờ giấy rồi nhét vào túi thơm.
Chùa La Há có mấy bức tượng Phật
lớn, Triệu Hàn và bạn gái dạo quanh một lúc rồi đi vái Tống Tử Quan Âm. Quý Bạch
và Hứa Hủ dừng lại ở điện chính. Vì còn sớm, trong điện chẳng có mấy người. Một
pho tượng Phật màu vàng đứng ở giữa điện, trông rất trang nghiêm.
“Anh đỡ em đi vái Phật. Hứa Hủ lên
tiếng.
Quý Bạch đỡ cô từ từ quỳ xuống tấm
đệm cói ở chính giữa. Hứa Hủ chắp tay, nhắm mắt niệm thầm: Xin hãy phù hộ bố
con, anh trai con và anh ba khỏe mạnh. Tiếp theo, xin phù hộ cho con cua con
bình an ra đời, lớn lên mạnh khỏe. Thứ ba, con cầu nguyện thành phố Lâm năm nay
ít vụ huyết án lớn. Ừm, hình như không còn nguyện vọng gì nữa.”
Quý Bạch đứng bên cạnh, cúi đầu
ngắm gương mặt nhỏ trắng ngần của cô.
Đại diện vô cùng yên tĩnh, ánh nắng
chiếu xuống mặt đất ở bên ngoài, hương khói lững lờ trong không trung, đằng sau
đại điện hình như có tiếng giọt nước chảy tí tách. Thời gian phảng phất ngừng
trôi, chỉ còn lại anh và cô, cầu xin nguyện vọng tươi đẹp trước Phật tổ.
Tâm nguyện của Quý Bạch đương
nhiên là…
Hứa Hủ vái xong đứng dậy, Quý Bạch
mới quỳ xuống. Anh khấu đầu lạy ba lạy, chắp tay nhắm mắt, im lặng một lúc. Đến
khi Quý Bạch mở mắt, Hứa Hủ tưởng sẽ đi ra ngoài. Ai ngờ anh không đứng dậy mà
ngẩng đầu nhìn cô: “Hứa Hủ, anh vừa cầu một tâm nguyện trước Phật tổ.”
Hứa Hủ không có phản ứng: “Thế
à?”
Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Nghe
nói Phật tổ ở chùa La Hán rất linh thiêng, chi bằng chúng ta nghiệm chứng xem
tâm nguyện của anh có lập tức trở thành hiện thực hay không?”
Hứa Hủ cúi đầu ngắm gương mặt tuấn
tú của anh, trái tim cô dường như đập nhanh một nhịp, ý cười không thể kiềm chế,
dần dần lang rộng khóe môi.
Lúc này, Quý Bạch quay người, quỳ
một chân trước mặt Hứa Hủ. Anh ngước nhìn cô, đồng thời nắm tay cô, nhẹ nhàng
đưa lên môi hôm. Đôi mắt đen của anh lặng lẽ nhìn Hứa Hủ.
“Gả cho anh, Hứa Hủ. Anh sẽ yêu
thương chăm sóc em suốt đời.”
Phật tổ linh thiêng, xin hãy khiến
cô ấy đồng ý gả cho con, trọn đời trọn
kiếp.
Sống mũi Hứa Hủ cay cay, viền mắt
ươn ướt. Cô giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương lắc lắc trước mặt Quý Bạch:
“Sao anh lại cầu xin Phật tổ chuyện mười phần chắc chín? Em chưa tháo nhẫn này
bao giờ.”
Ý cười trên mặt Quý Bạch càng sâu
hơn. Đôi mắt đen của anh được phủ một lớp ánh sáng rực rỡ, rung động lòng người.
“Ờ.” Quý Bạch đứng dậy nhìn Hứa Hủ.
Hứa Hủ cũng mỉm cười, gương mặt cô đỏ ửng. Quý Bạch cầm tay cô dưa lên môi hôn.
Anh vẫn không rời mắt khỏi Hứa Hủ, tiếp tục hôn tay cô. Hứa Hủ bị anh hôn đến mức
nhột nhột, muốn rút tay về, nhưng anh càng nắm chặt hơn.
Sau đó, Quý Bạch lại quỳ xuống
vái Phật tổ mới đứng lên ôm Hứa Hủ đi ra ngoài. Bấy giờ, trong sân đã đông người,
ánh mặt trời rực rỡ và ấm áp khiến con người mềm lòng. Hứa Hủ tựa vào người Quý
Bạch, mim cười hỏi: “Vừa rồi anh lại xin Phật tổ điều gì vậy?”
Quý Bạch vốn cầu xin con trai ra
đời bình an, nhưng nghe cô hỏi vậy, anh lập tức mỉm cười: “Chẳng phải em nói
không cần xin những chuyện đã chắc ăn hay sao? Vì vậy anh đổi nguyện vọng
khác.”
Hứa Hủ ngước nhìn Quý Bạch. Quý Bạch
cúi đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Em đã nhận lời gả cho anh, tối nay chúng ta
phải chúc mừng mới được. Chúng ta lâu lắm không thân mật rồi. Tuy em có thao
không thể xxoo, nhưng vẫn có thể xx, hay là oo…”
Mặt Hứa Hủ nóng ran, cô đẩy lồng
ngực Quý Bạch, khóc cười không xong: “Không ngờ anh lại nghĩ đến chuyện đó trước
mặt Phật tổ.”
Quý Bạch cười cười, nói từ tốn:
“Thực sắc tính dã, Phật tổ sẽ không trách tội đâu. Anh bắt nhiều kẻ xấu như vậy,
Phật tổ sẽ phù hộ anh, sẽ cho anh đạt tâm nguyện nhỏ bé này.”
Buổi tối về nhà, Quý Bạch đi tắm,
H
