XtGem Forum catalog
Ngại Gì Yêu Nhau

Ngại Gì Yêu Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328444

Bình chọn: 8.00/10/844 lượt.

u Lục, hôm nay

anh đưa Tiểu Ngư đến đây là muốn cho cô ấy nếm thử tay nghề của hai

người đó, cho nên hôm nay sẽ vất vả cho hai người rồi.”

“Cái tên này, là anh đói khát đó chứ.” Hứa Tử Ngư nghe vậy thiếu chút nữa là phun ra.

“Ah, không đúng không đúng, không thể dùng từ đói khát để nói.” Tiểu Lục đưa tay ngắt lỗ mũi của Mạch Thần mà nói: “Phải nói là tự mình thèm đi.”

Mạch Thần bừng tỉnh hiểu ý gật đầu một cái, ôm chầm lấy Tiểu Lục hôn một cái, nói với tiểu Lục: “Đúng đó, anh ta thèm rồi.” Bốn người cũng cười.

Mạch Thần hỏi: “Hôm nay muốn dùng món gì?”

Đào Duy Hiên nói: “Cứ theo sở trường của hai người là được rồi, chúng tôi

cũng không kén ăn đâu.” Điều này hai người cũng phải công nhận là có

điểm giống nhau, khi hai người đi ăn cơm chung, từ ăn món ăn Tây đến món ăn Nhật Bản, cho đến món cay Tứ Xuyên ở ven đường, trên căn bản cũng

không hề cự tuyệt qua. Khách đến quán ăn càng ngày càng nhiều, Mạch Thần cùng Tiểu Lục nói thêm đôi câu, nên hai người cũng phải lui về phía sau phòng bếp.

“Quán ăn này là nơi rất có ý tứ, chính là món ăn

Trung Quốc và món ăn Tây cùng tụ lại một chỗ.” Đào Duy Hiên cầm lấy ly

trà xanh mà nhân viên phục vụ đưa tới, đồng thời cũng rót cho Hứa Tử Ngư một ly. Hương trà mát mẻ chậm rãi tràn ngập trong không khí, anh tiếp

tục nói: “Hai người bọn họ, một người là công tử thế gia yêu thích nấu

nướng những món ăn của Pháp, còn một người là con gái độc nhất được thừa hưởng tài nghệ gia truyền của Truyền Hàng, bởi vì thức ăn ngon nên gặp

nhau liền yêu nhau, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện. Cuối cùng để

thoát khỏi những ngăn cản của hai bên gia đình nên hai người đã đến đây

sống, ở đây mở một quán ăn. Ở đây vừa có thể ăn món thịt bò bít tết

chánh tông đúng theo tiêu chuẩn Sharon, cũng có thể nếm được món canh cá Tống Tẩu ngon nhất, Mạch Thần có nói với anh một câu tiếng Trung sức

sẹo, anh ta nói, cái thế giới này không có gì là giới hạn cả, chỉ cần là thật, là có thể. Cho nên đặt tên phòng ăn là True.”

Đào Duy Hiên dừng lại một chút, nhẹ nhàng lấy tay của mình đặt lên bàn tay lạnh lẽo

của Hứa Tử Ngư mà nói: “Cho nên Tiểu Ngư àh, em cũng không cần phải để ý đến sự chênh lệch gì cả, chỉ cần em cảm thấy có thể, và có thể.”

Lỗ mũi của Hứa Tử Ngư có chút cay, cô không nghĩ tới Đào Duy Hiên đã sớm

nhìn thấu sự e ngại trong lòng của cô. Nhưng thật đáng tiếc, tình hình

hiện tại đã hoàn toàn thay đổi rồi. . . . . . Tiểu Lục đích thân

bưng món thứ nhất là Long Tĩnh Hà Nhi ra, Hứa Tử Ngư nhân cơ hội đó rụt

tay mình trở lại. Tiểu Lục thấy cô ở trước mặt người khác xấu hổ như

vậy, nhìn Đào Duy Hiên chớp mắt vài cái mà nói: “Đây là món mà con gái

thích ăn, tạm dùng đỡ nhé.” Sau đó liền mỉm cười mà rời đi.

Đào

Duy Hiên gắp một miếng tôm đã bóc sạch vỏ đặt vào trong cái chén nhỏ đặt ở trước mặt Hứa Tử Ngư, đồng thời nói: “Đói bụng chưa, nếm thử tay nghề của Tiểu Lục xem sao.”

Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, cũng gắp một

miếng bỏ vào trong chén của Đào Duy Hiên, rồi nói: “Đừng cứ mãi lo cho

em thôi, anh cũng ăn đi.” Nhất thời trong lòng hai người đều có tâm sự

riêng, nên cũng chỉ vùi đầu dùng bữa.

Mùi vị của gan ngỗng thơm

ngát, gà đất đỏ xé phay rất ngon miệng, trứng cuộn tiên hương mỹ vị,

thịt xào khô vào đến miệng là muốn tan đi, từng món từng món một lần

lượt được bưng lên, lúc món Trung lúc món Tây, hai dòng mỹ vị như hòa

quyện vào nhau kích thích vị giác của thực khách, hai loại thức ăn ngon

nhưng bản chất lại bất đồng, phối hợp với nhau một cách kỳ lạ, khiến cho thực khách không khỏi âm thầm mà khen ngon. Phong cách phối hợp món ăn

mới mẻ như vậy, thực khách dường như cũng quên mất đi sự bất đồng, chỉ

lo chú tâm vào tận hưởng những món ăn ngon trước mặt này mà thôi.

“Em cảm thấy trong món ăn của họ, có loại hương vị gì đó.” Hứa Tử Ngư ăn một miếng trứng cuộn, thở dài nói.

“Hương vị gì?” Đào Duy Hiên cười cười nhìn gương mặt thỏa mãn của Hứa Tử Ngư.

“Đó là mùi vị của hạnh phúc.”

“Nếu đầu bếp mang theo tình yêu mà chế biến thức ăn, thì thức ăn cũng tự

nhiên sẽ có hương vị của hạnh phúc.” Tiểu Lục đem hai phần canh cá Tống

Tẩu lên cho hai người, uyển chuyển nói như vậy.

Hứa Tử Ngư không

tự chủ nghĩ đến hôm đó cô tỉnh lại sau khi say rượu, Tống Lương Thần đã

nấu cho cô một chén cháo trắng, tim cô nhất thời đập nhanh.

“Sao vậy?” Đào Duy Hiên thấy thần sắc của Hứa Tử Ngư không đúng, có chút bận tâm mà hỏi.

“Không có chuyện gì đâu, chợt nhớ tới một người bạn thôi.” Hứa Tử Ngư đứng dậy nói: “Xin lỗi, em muốn đi nhà vệ sinh.”

Đào Duy Hiên gật đầu một cái, anh thấy cô vội vàng rời đi, xoay người vào hành lang.

Căn biệt thự này có hai phòng ăn riêng biệt, nhà vệ sinh nằm ở chính giữa

hai phòng ăn, cuối hành lang được trang trí tinh xảo cùng hoa mỹ. Cô vội vã đi vào bên trong để rửa tay một cái, lấy tay vuốt vuốt cái trán. Cảm giác đè nén ở trong lòng cũng chậm rãi giảm xuống, cô đứng thẳng xoa

xoa hai tay, sau đó đi ra khỏi phòng vệ sinh.

Cô vừa ra đến cửa

thì liền bị dọa cho sợ, người đang dựa vào hành lang chính là người mà

hai ngày nay không gặp, Tốn