Polly po-cket
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326083

Bình chọn: 8.5.00/10/608 lượt.

nhiệt là thế, nhưng Hàn Đình Đình lại chỉ nghe

thấy rất rõ tiếng Tần Tống khe khẽ thì thầm câu “Anh yêu em”. Mới giây

trước thôi toàn thân cô còn cảm thấy rất không thoải mái, vậy mà lúc

này, nương theo từng đợt rung động mãnh liệt nhưng cũng hết sức dịu dàng của anh mà khẽ run rẩy…

Những đóa hoa tươi đẹp nhất nở rộ khắp trời…

Ý xuân nồng nàn tràn ngập khắp căn phòng dần tan…

Bàn tay Tần Tống khẽ lồng vào những ngón tay của Hàn Đình Đình, mười ngón

tay của hai người đan vào nhau, anh chậm rãi đưa tay dịu dàng mân mê

chiếc vòng ngọc mát lạnh trên cổ tay cô.

Rất lâu…

“Bà xã…” Anh đè lên người cô, thì thầm bên tai cô: “Xin lỗi. Anh làm đau em

rồi.” Hồi lâu sau anh mới rút lui, khẽ thở ra một hơi: “Sau này sẽ không vậy nữa…”

“Anh… trước đây chưa từng ư?” Lúc nãy Tần Tống luống cuống chân tay nói rằng anh cũng đau cô đã muốn hỏi rồi.

Tần Tống hậm hực “Ừm” một tiếng, ngừng một lúc lâu nói tiếp: “Trước đây anh giành giật bạn gái với Lý Vi Nhiên, đều là vì muốn đùa giỡn chọc phá,

chưa từng cho là thật. Sau đó trải qua chuyện của Tần Tang… thì cảm thấy mọi thứ đều nhạt nhẽo, chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“Vậy… Thật ra phải cảm ơn chị ấy…” Đình Đình cũng im lặng hồi lâu rồi mới dịu dàng lên tiếng.

Tần Tống chống cánh tay nâng người ngẩng dậy, “lơ lửng” trên người Đình

Đình, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn cô say đắm. Hàn Đình Đình bị nhìn đến phát ngượng, vươn tay lên bịt mắt anh lại, nhưng cô cũng không giấu được nụ cười.

Khung cửa sổ chỉ mới được kéo vào một lớp rèm bằng sa-tanh trắng mỏng, những đốm pháo hoa rực rỡ nhẹ nhàng len lỏi vào

trong phòng, đâu đó dưới lầu văng vẳng tiếng nói cười rộn rã. Nằm trên

chiếc giường thơm tho mềm mại, trong bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu

tiên Tần Tống cảm thấy đón tết ở nhà nội sao mà ấm áp đến thế!

Khi đất trời hòa làm một…

Trần Ngộ Bạch thả di động xuống,

trườn vào trong chăn ôm cái người mà đêm hôm trước mới bị anh “hành” cho đến mức nửa hôn mê vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt ve, An Tiểu Ly dựa vào

người anh khẽ động đậy, mơ màng hỏi: “Ai vậy anh?”

“Tiểu Lục.”

“… Muộn như vậy rồi cậu ấy còn gọi anh làm gì?”

“Hì hì…” Trần Ngộ Bạch cười tủm tỉm, những ngón tay thon dài đang chậm rãi

mân mê trên hõm cổ cô dần trượt xuống: “Cậu ấy mới mở được một món quà

mừng năm mới, kích động quá không ngủ nổi nên gọi điện báo tin vui cho

anh.”

An Tiểu Ly lập tức mở to mắt: “Quà gì mà hưng phấn quá vậy?”

Ồ, quả nhiên có tinh thần liền… Trần Ngộ Bạch chẳng nói chẳng rằng, anh

nâng một chân cô lên móc vào eo mình, sau đó nhanh nhẹn lật người ghìm

chặt cô lại, vừa hôn vừa cười khừng khục: “Chúng ta cũng “bóc quà” một

lần là biết ngay thôi mà…”

***

Chưa từng thấy tên nhóc nào lại ngốc như nó, mới được ăn có một bữa thịt mà đã kích động đến mức

nửa đêm nửa hôm trốn vào phòng vệ sinh rồi ngồi trên bệ xí bố cáo khắp

thiên hạ. Cứ như Trần Ngộ Bạch anh đây mỗi ngày không biết bao nhiêu là

lượt quà, ngày nào cũng vui như tết!

Đúng là cái đồ nông cạn!

Mồng một đầu năm.

Tần Tống hôm nay phá lệ, chưa thấy chuông báo thức cũng chẳng cần ai gọi đã tự động tỉnh giấc, mắt vừa mở ra đã đảo tìm Đình Đình. Lúc này cô đang

nằm xoay lưng lại dựa vào lòng anh, phần gáy trắng muốt cong cong ở ngay bên môi Tần Tống, anh nhịn không nổi bèn rướn người lên mút nhẹ.

Đêm qua Đình Đình ngủ rất sâu, không hề mộng mị. Ánh nắng ban mai rạng rỡ,

cộng thêm cảm giác nhồn nhột ngưa ngứa ở sau gáy khiến cô dần dần tỉnh

giấc, vừa ý thức được Tần Tống đang hôn mình, người cô liền mềm nhũn,

ngay cả sức lực để động đậy ngón tay cũng chẳng có.

Trong tình

yêu, giấc mơ xa xỉ nhất của một người con gái có lẽ là việc mỗi buổi sớm đều được người mình thương yêu dùng nụ hôn dịu dàng để đánh thức như

thế này.

“Anh bế em đi tắm nhé!” Tần Tống dụi mặt vào gáy Đình

Đình, hôn dần lên trước từng chút một, thấy “bánh bao nhỏ” đã thức dậy,

anh liền hôn vào môi cô, mỉm cười hỏi.

Cô lắc đầu, lí nhí đáp: “Em tự đi.”

“Em vẫn còn đi được cơ à?” Tần Tống cười hư hỏng tỏ vẻ hoài nghi, vừa hỏi vừa đưa tay lần mò xuống dưới.

“Này… Đừng mà!” Đình Đình vặn vẹo người một cách không thoải mái, kéo bàn tay cơ hội đang mò mẫm khắp người cô của Tần Tống ra, ôm chăn ngồi dậy:

“Anh đừng nhìn! Em phải dậy đây…”

Tần Tống mỉm cười, vươn tay ra vơ lấy đống quần áo bừa bãi ở dưới đất, đưa áo ngủ của mình cho cô.

Khi Hàn Đình Đình rửa ráy xong xuôi bước ra đã thấy Tần Tống mặc chiếc quần ngủ rộng rãi thoải mái đang đi tới đi lui trong phòng nói chuyện điện

thoại, mặt mày hớn hở không tả nổi. Thấy cô bước ra anh liền ngắt máy

ngay lập tức, rồi bước tới ôm chặt lấy cô, cười tít mắt: “Bà xã!”

“…Ừm?” Người cuối cùng cũng trở thành “bà xã” đích thực hơi đỏ mặt đáp lời.

“Tối qua có tốt không?”

Có thể nào không hỏi vấn đề… như thế không, Hàn Đình Đình mặt đỏ bừng,

nhìn quanh quất đánh trống lảng: “Không biết… Gì mà tốt với không tốt

chứ? Anh mau đi đánh răng rửa mặt đi, muộn rồi đấy!”

Tân Tống ôm

lấy Đình Đình không chịu buông, nếu cô chưa hiểu thì anh sẽ nói rõ ràng

ra cho cô hiểu: “Tối qua biểu hiện của anh tốt kh