ông?”
Đoàng… Mặt Hàn Đình Đình lại càng đỏ hơn nữa, cô giơ tay đẩy khuôn mặt đang kề sát của anh ra, không chịu trả lời. Tần Tống bị cô đẩy đến mức ngã hẳn ra
sau, bàn tay đang ôm chặt eo cô càng dùng sức hơn, khiến Đình Đình không thể không dán chặt vào người anh. Tên tiểu cầm thú đêm qua mới được
“đánh chén no nê” ngẩng đầu ưỡn ngực, tinh thần phơi phới nhìn cô: “Hay
là chúng ta ôn tập lại một chút nhé? Em xem, em sắp quên hết rồi kìa!”
Tần Tống trưng ra cái bản mặt thèm thuồng cực kỳ vô lại đưa ra đề nghị.
“Không muốn!” Chân Đình Đình bỗng nhiên mềm nhũn: “Anh…rất tốt…”
“Tốt đến mức nào?” Tần Tống truy hỏi với vẻ đầy thích thú, cuối cùng cũng ép được cô xuống giường, cắn vào chỗ mềm mại trước ngực cô qua lớp áo
choàng tắm…
“A!” Đình Đình đột nhiên kêu lên.
Tần Tống coi đó như phản ứng nồng nhiệt của cô nên cầm thú trong anh lại càng dâng
trào, đang muốn cúi xuống thấp hơn thì bị cô đẩy mạnh ra: “A Tống!” Cô
giãy thoát ra khỏi vòng tay anh, lật chiếc chăn đắp lên để lộ ra tấm ga
trải giường nhăn nhúm bên dưới, trên tấm ga trắng tinh đó hiện lên những chấm đỏ li ti, nổi bật như hoa mai giữa màn tuyết trắng, xung quanh còn có nhiều dấu ấn mê đắm nhàn nhạt khác nữa. Cô bất lực nhìn anh: “… Làm
sao bây giờ?”
Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó nở nụ cười hạnh phúc, ôm chặt cô rồi lại đè ra hôn: “Đừng lo, để đó anh giải quyết!”
Ôm Đình Đình đang ngượng ngùng không thốt nên lời trong vòng tay, Tần Tống bỗng nhiên không còn cấp bách “làm việc xấu” nữa. Đúng là giữa nam và
nữ càng làm chuyện đó càng yêu nhau, nhưng cũng có điều khiến cho con
người ta còn hạnh phúc hơn thế nữa, đó là sự chiếm hữu đối phương một
cách toàn diện, từ thân thể cho đến tâm hồn.
“Bà xã!” Tần Tống im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Anh thật sự rất hạnh phúc!”
Thật hạnh phúc khi em đã lặng lẽ đợi anh đến, thật hạnh phúc khi anh cũng vậy, cũng đã chờ được em.
Thật hạnh phúc khi chúng ta không gặp nhau quá muộn, thật hạnh phúc khi mấy chục năm sau này hai ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.
Thật hạnh phúc khi có em trong đời! “Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng! Tôi sẽ khiến cho bọn
họ hiểu ra rằng: Bất luận là tôi hay bố tôi, bọn họ cũng đừng nên dây
vào thì hơn!” Tần Tống nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nói một cách lạnh lùng mà quả quyết.
***
Mồng hai Tết Tần Tống đã bắt
đầu đi làm lại, công việc ở Lương Thị về cơ bản anh đã bàn giao xong từ
đợt cuối năm, chỉ có vụ đầu tư với Tần Thị là chưa hoàn tất, người phụ
trách cấp cao nhất của cả hai bên chỉ có mỗi mình anh, mà kẻ muốn gây
rối thì cả một lố, thế nên Tần Tống còn bận bịu hơn cả trong năm.
Đại hội cổ đông Tần Thị lại đột ngột tuyên bố triệu tập đúng vào lúc anh
bận rộn đến bơ phờ, một vài cổ đông lớn bị Tần Uẩn áp chế suốt mấy chục
năm nay, đến khi về già cuối cùng cũng có được cơ hội, lần này bọn họ
liên kết với nhau rục rịch hành động, yêu cầu quyền phát ngôn với Hội
đồng Quản trị.
Kỷ Nam chỉnh lý đủ loại tư liệu tuyệt mật và các
động thái bí mật của nhóm người đó giao cho Tần Tống. Tần Tống mới xem
qua một chút đã tái hết cả mặt, anh đứng lên đi tới trước cửa sổ, hít
một hơi dài, mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm, trầm ngâm hồi lâu.
Kỷ Nam nằm rạp người trên chiếc bàn họp lớn chơi trò xếp tranh với những
bức ảnh bí mật về đời sống riêng tư cực kỳ tồi tệ của mấy cổ đông lớn
đó: “A Tống, có cần dạy dỗ bọn họ không?” Nhiều điểm yếu thế này, muốn
hạ thủ thật sự quá đơn giản!
“Không!” Tần Tống thẳng thừng từ
chối: “Nếu giở những thủ đoạn vặt đó ra thì khác nào tự hạ thấp giá trị
bản thân mình, chỗ đứng của tôi ở Tần Thị sau này cũng không vững được.”
Kỷ Nam “Ờ” một tiếng, hất đống ảnh lộn xộn đó qua một bên, quay ra chuyên tâm gặm bánh mì.
“Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng! Tôi sẽ khiến cho bọn họ hiểu
ra rằng: Bất luận là tôi hay bố tôi, bọn họ cũng đừng nên dây vào thì
hơn!” Tần Tống nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nói một cách lạnh
lùng mà quả quyết.
***
Đại hội cổ đông vẫn diễn ra đúng
như kế hoạch, Tần Tống một mình tiến về phía trước, đơn thương độc mã
đối đầu với hơn một nửa Hội đồng Quản trị đang hau háu nhìn mình.
“Vậy tiếp theo chúng ta sẽ bỏ phiếu!” Tần Tam thúc vai vế lớn nhất ngồi bên
tay phải của Tần Tống, nôn nóng đưa ra đề nghi trước Hội đồng, mọi người thấy vậy cũng đồng thanh phụ họa, rõ ràng tất cả đều coi Tần Tống đang
ngồi ở vị trí chủ tọa như không khí, thậm chí còn chẳng thèm hỏi ý kiến
của anh.
“Bỏ phiếu gì cơ?” Tần Tống bỗng nhiên ngẩng đầu, khoan
thai hỏi: “Tại sao còn cần phải bỏ phiếu làm gì nữa? Tôi dốc toàn lực
ủng hộ dung hợp vốn ba bên, chẳng lẽ có vị nào đang ngồi ở đây phản đối
ư?”
Mấy vị cổ đông lớn do Tần Tam thúc dẫn đầu nghe vậy thì ngơ
ngác nhìn nhau, nhất thời không hiểu nổi tên tiểu tử này tại sao lại đột ngột thay đổi chủ ý. Lương Thị là chỗ dựa vững chắc nhất của Tần Tống,
việc dung hợp vốn ba bên sẽ gạt bớt phần của Lương Thị trong vụ này, đối với Tần Tống mà nói là tổn thất chí mạng, cũng chính là nguyên nhân
khiến bọn họ ra sức tán thành, Tần Tống sa