rồi, ăn cơm tối xong sẽ đến đón cháu.” Hàn Đình Đinh đang định mở miệng thì Tiểu Đào đã nhanh nhẹn vịn vào bàn ăn
lên tiếng trước: “Cô Hàn, cô coi kìa, chú chẳng vệ sinh gì cả, lại đi ăn thức ăn thừa của cháu.”
Hàn Đình Đình vội vàng bịt miệng tên nhóc lại, giọng dỗ dành nó: “Suỵt… Cô Hàn làm cho cháu bát khác có được không nào?”
Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ! Cháu sạch sẽ mà.”
Ngụm canh cuối cùng trong miệng của Tần Tống nuốt xuống không được mà nhổ ra cũng chẳng xong…
***
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tần Tống đã đánh răng không biết bao nhiêu lần
rồi nằm xoay lưng lại, giận dỗi với “bánh bao nhỏ quê mùa”.
Hàn
Đình Đình vốn định khoe với anh bộ đồ ngủ mà cô vừa mới mua qua mạng,
nhưng thấy anh như vậy liền không dám ho he gì nữa, rón rén vén chăn lên rồi nằm xuống ngủ, cố gắng hết sức cách anh thật xa, không dám động
chạm gì cả.
Nhưng mà… ngứa ngáy quá đi! Cô khẽ vươn tay vào trong áo gãi nhẹ. Vẫn cứ ngứa… lại gãi tiếp…
Hai người nằm chung giưòng đắp chung chăn, một người thì khó chịu mắt mở
thao láo, một người tuy nhắm mắt nhưng lại không ngừng cựa quậy…
Vù… Cô đang gãi ngứa hăng say thì một bóng đen khổng lồ bỗng phủ lên người
rồi ghìm chặt cô lại, trong nháy mắt cô không thể nào nhúc nhích được,
bên tai cô nóng ran, chỉ nghe thấy anh nghiến răng nghiến lợi rít lên
từng chữ: “Em – dụ – dỗ – anh!”
Quẫn… Cô đẩy anh: “Không phải mà. Áo ngủ ngứa lắm…”
“Vậy thì đừng mặc nữa!” Anh cắn lên cổ Đình Đình, hai tay nhanh nhẹn luồn
vào trong vạt áo của cô, lột sạch đồ trên người cô một cách thần tốc,
sau đó ngấu nghiến cắn mút cô, gặm nhấm từng chút từng chút một.
“Ăn” cho đến khi cô ý loạn tình mê, cả người đều bắt đầu run rẩy, Tần Tống
bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Sao đột nhiên anh lại muốn hắt xì hơi
thế này cơ chứ. Nhưng khó khăn lắm mới có một lần cô vì thấy áy náy nên
mới phối hợp với anh như tối nay, vào thời điểm mấu chốt mà còn để cô
thoát thì sau này sẽ khó lòng “ăn uống” được gì nữa. Anh cố nín nhịn,
nhưng thật sự là nhịn hết hổi, bèn ho một tiếng thật to.
Đúng lúc đang ngậm mút nơi kỳ diệu, sau tiếng ho kia thì cả người anh mạnh mẽ
trầm xuống. Đình Đình lại tưởng anh cố ý giày vò mình nên cắn môi rên
rỉ, nói cô không chịu nổi xin anh đừng làm nữa. Thanh âm uyển chuyển
tinh tế đó lại động đến tận tâm can, Tần Tống kích động đến mức không
thể khống chế nổi bản thân…
***
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Hàn Đình Đình đang khổ sở lê tấm thân đau nhức xuống giường, Tần Tống
lại nhoài người ra ôm lấy cô, dán mặt lên đùi cô rồi hạnh phúc lẩm bẩm:
“Bà xã… Hôn một cái!”
Cô cười, cúi xuống hôn anh, nhưng vừa định thần nhìn lại liền giật mình hoảng hốt, kêu “A” lên một tiếng.
“A Tống! Mặt của anh…”
Tần Tống mơ mơ màng màng nhổm dậy đi soi gương, phát hiện ra khuôn mặt vốn
điển trai có một không hai của mình đã sưng vù như cái đầu heo!
***
“Ừm… Là do dị ứng, không cần lo lắng! Tiểu Lục từ bé đã có tật này, không
nghiêm trọng đâu, đừng căng thẳng quá thế. Hiện tại đang là lúc giao
mùa, cần cẩn thận một chút!” Bác sĩ riêng của Trương gia đã chăm sóc sức khỏe cho Tần Tống từ khi mới chào đời cho tới giờ nên hiểu rất rõ tình
trạng sức khỏe của anh: “Hai ngày nay có tiếp xúc với phấn hoa hoặc đi
qua chỗ nào nhiều bụi không?”
“Không có… À, lúc tiếp khách tối
qua có một vị dùng loại nước hoa hơi đặc biệt, cháu ngửi thấy liền hắt
xì hơi ngay.” Mặt Tần Tống bị bác sĩ gia đình hết nắm lại bóp để kiểm
tra trong mũi và vòm họng, anh ú ớ trả lời.
“Ồ, vậy thì có lẽ là
do nguyên liệu chế tạo loại nước hoa đó khiến cháu hít vào thì cơ thể
lập tức có phản ứng… Nhưng nói dị ứng do mùi hương không nghiêm trọng
như vậy đâu, bác thấy mấy sợi bông trắng này mới là thủ phạm hàng đầu!”
Bác sĩ dùng nhíp gắp từ sâu trong khoang miệng của anh ra một nhúm xơ
bông rất nhỏ, sau một hồi quan sát tỉ mỉ mới ngạc nhiên hỏi: “Í? Đây là
vải sợ mà? Sao lại chui vào trong miệng cháu thế này?”
Hàn Đình
Đình đang đứng bên cạnh Tần Tống nghe thấy vậy mặt đỏ bừng bừng, “bánh
bao nhỏ” đã chuyển thành “bánh bao đỏ”… Tần Tống đưa mắt liếc cô một
cái, thủng thẳng “Ừm” một tiếng: “Có thể là do… áo ngủ của cháu rụng
bông… Lúc ngủ không cẩn thận nuốt phải đó mà…”
Cách giải thích
của Tần Tống vô cùng kỳ quặc khác người, trên mặt Hàn Đình Đình đầy hắc
tuyến, vị bác sĩ gia đình từng trải vừa nhìn qua đã phần nào hiểu ra câu chuyện: “Được rồi, cũng không phải chuyện gì to tát. Bác kê chút thuốc, cháu nhớ uống đúng giờ đúng liều ít bữa là khỏe lại ngay thôi.” Nói
xong, ông hướng về phía Hàn Đình Đình, cười đầy ẩn ý: “Lần sau phải cẩn
thận đấy, tên khỉ con này bình thường cứ lanh cha lanh chanh nhìn vào
tưởng mình đồng da sắt, nhưng cái mũi cún kia lại nhạy cảm vô cùng,
phòng nhiều bụi mà cũng khiến nó dị ứng, sau này nếu nó không chọc giận
cháu thì đừng đem mấy thứ bông sợi đó về nhà nữa nhé!”
Hàn Đình Đình cúi đầu thật thấp rồi gật lia lịa, cho đến lúc tiễn bác sĩ về cô cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn ông.
***
“Ngôi sao” Tần Tống dạo gần đây đang “nổi”, mỗi khi anh xuất hiện liền có
hàng