trăm hàng nghìn cặp mắt dõi theo, vì thế mà thông tin ngày hôm nay, dù đã bước vào phòng riêng rồi nhưng anh vẫn giữ nguyên tạo hình lạnh
lùng đeo kính đen che kín mặt đã được truyền đi nhanh chóng. Toàn công
ty từ trên xuống dưới bàn luận sôi nổi, chuyện ly kỳ cổ quái gì cũng
nghĩ ra được, Ngũ Thiếu ở Lương Thị xa xôi cũng lần lượt gọi điện đến,
thăm hỏi thì ít mà chế giễu thì nhiều.
Trong văn phòng Tổng giám
đốc rộng lớn của Tần Thị, tất cả mọi cửa lớn cửa nhỏ đều bị đóng chặt,
cái người được coi là “thiên hạ đệ nhất trai đẹp” đứng đối mặt với cửa
sổ kính sát đất, tỉ mỉ ngắm nghía khuôn mặt anh tuấn của mình.
Thuốc bác sĩ kê hôm trước thật hiệu nghiệm! Thuốc mỡ bôi ngoài da mát lạnh
rất dễ chịu, mới bôi chưa được bao lâu vết sưng tấy đã tan bớt một nửa,
chỉ còn những đốm mẩn đỏ nhàn nhạt nằm rải rác trên mặt..
Chỉ có
điều… khuôn mặt vốn điển trai tuấn tú là thế mà… Hình tượng hoàn mỹ bị
hủy hoại bởi những tì vết nhỏ quả thật khiến cho người ta cảm thấy vô
cùng bất mãn!
Cái người yêu bản thân đến phát điên nào đó càng
nghĩ càng thấy bực, anh đảo mắt một vòng rồi kéo máy tính qua, đăng nhập vào tài khoản mua sắm trên mạng của “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh.
Vào xem nhật ký các cuộc giao dịch, Tần Tống phát hiện ra “cái bánh bao”
nhà mình hầu như chỉ mua đồ tại một cửa hàng duy nhất. Lướt một vòng
trên trang web của cửa hàng mới thấy, cái áo ngủ rụng lông đó thậm chí
còn đang được xếp vào mục hàng bán chạy.
Tần Tống nheo mắt, kì
cạch múa máy một hồi, không chút nương tay soạn ra một tràng chê bai,
chê từ chất lượng cho đến kiểu dáng, lại còn “nêm không biết bao nhiêu
là mắm, dặm thêm bao nhiêu là muối” về sự khó chịu khổ sở khi phải mặc
trên người bộ quần áo tồi tệ ấy, anh châm chọc cạnh khóe không sót điều
gì, chỉ cần người ta đọc qua bình luận này thì về sau ngay đến những
kiểu áo ngủ có chất liệu hay kiểu dáng hao hao như vậy e là cũng chẳng
dám mua nữa.
Sau khi đăng bình luận thành công, tâm trạng Tần
Tống rất tốt, anh gọi người đem một cốc cà phê vào rồi hả hê bắt tay vào làm việc.
***
Chủ tiệm bán hàng trên mạng sát khí đằng đằng hồi âm lại, sau tiếng “đinh đoong”, khung trò chuyện hiện ra…
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “???!!!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Ai bảo cô bán hàng rởm kém chất lượng, đáng đời!”
Nổi đóa lên rồi chứ gì? Tần Tống cười lạnh một tiếng, trong lòng thoải
mái vô cùng.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “…”
Đình Bảo Nghe
Lời Nhất: “Còn không mau đi gỡ cái mớ giẻ rách rụng lông đó xuống! Không phải ai cũng có tấm lòng bao dung quảng đại như tôi, thậm chí còn không truy cứu trách nhiệm hình sự với cô nữa đấy!” Tần Tống bưng cốc cà phê
thơm ngát lên thưởng thức, đắc ý hừ lạnh.
Tư Đồ Không Phải Mao
Mao: “Phải nói là, không phải ai cũng như anh, mua đồ ngủ về để liếm
đâu!” Đầu bên kia ngừng một lát, cuối cùng đã là một câu nói hoàn chỉnh
chứ không chỉ toàn những dấu chấm câu nữa.
Tần Tống lướt ánh mắt lơ đễnh qua, suýt chút nữa thì phun luôn ngụm cà phê trong miệng ra: “???!!!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Một bộ đồ ngủ giá khuyến mãi đặc biệt mười chín phẩy chín tệ, lẽ nào anh còn mong đợi nó được dệt từ lông thiên nga hay sao? Biết cái lỗ mũi nhạy như cún của mình dễ bị dị ứng thì nên tránh
ra xa một chút, ai bảo còn sấn tới giở trò lưu manh làm gì? Còn không
biết ngượng mà đăng bình luận chê bai đồ của tôi nữa! Mau sửa lại cho
tôi, bằng không thì tôi tính sổ với vụ tin nhắn lần trước luôn một thể!”
Tư Đồ Xùy Xùy