ó có thế khiến cho anh sợ phát khóc thì anh sẽ thưởng cho em!”
“Anh xem nè…” Cô rụt rè giơ ra một miếng vải nhung đỏ mà nãy giờ vẫn nắm chặt trong tay, mở ra thì thấy trong đó có vài mảnh của chiếc vòng ngọc đã bị vỡ.
“Là chị Tần Tang gửi đến. Lúc chị ấy nhặt được ở nhà ông ngoại thì nó đã vỡ tan tành rồi, chị ấy không nói với ai hết, hôm nay đặc biệt đến đây để
trả cho em…”
“Đây là chiếc vòng mà mẹ anh cho em đó à?” Tần Tống ngắm nghía một hồi, thấy rất quen.
Hàn Đình Đình lấy tay quệt nước mắt, khẽ gật đầu. Chiếc vòng này Trương
Phác Ngọc đã tự tay đeo cho cô như bảo vật gia truyền trong ngày thành
hôn, thường ngày cô cất rất kĩ ở trong ngăn kéo, chỉ khi nào tham dự
những buổi họp mặt lớn mới cẩn thận lấy ra đeo. Hôm giáng sinh cô cũng
đeo, sau đó vì Tần Tống và Trần Dịch Phong đánh nhau nên khắp nơi đều là chiến trường ác liệt, không biết cô đã va đụng vào đâu mà chiếc vòng
lại vỡ nát như thế này. Lúc đó quá hỗn loạn, lòng cô lại nóng như lửa
đốt, hoàn toàn không phát hiện ra chiếc vòng ngọc trên cổ tay mình đã
biến mất.
Nghĩ đến cái giá áng chừng mà Tần Tang nói hồi chiều, cô lại cảm thấy dường như trời sắp sập xuống đến nơi rồi…
“Cái này dễ vỡ thế cơ à?” Tần Tống lại coi như không có việc gì, cầm một
miếng ngọc nghịch ngợm gõ cốc cốc lên mặt bàn. Thấy cô chùi nước mắt,
anh liền cười hư hỏng, chỉ chỉ vào mặt mình: “Hôn anh một cái đi rồi anh mua cho em cái khác!”
Hàn Đình Đình chẳng có tâm trạng đùa giỡn với anh, cô mặt mày ủ dột, khẽ đẩy gương mặt đang áp sát của anh ra.
“Em dám không nghe lời?” Tần Tống dọa dẫm “bánh bao nhỏ”: “Anh đi mách mẹ
anh, phải nói với bà là em đã làm vỡ bảo vật gia truyền của nhà anh mới
được.”
Đình Đình sững sờ nhìn Tần Tống, thấy anh thờ ơ nhướng
mày. Trong phút chốc, nước mắt cô lại dâng đầy, cô ôm mặt khóc nức nở.
Tần Tống lại kéo tay Đình Đình nhưng bị cô hất ra, cô phủ phục một bên
ôm lấy chiếc gối ôm khóc càng thê thảm hơn nữa.
“Này, anh đùa mà…” Tần Tống vò đầu bứt tóc: “Bà xã! Bà xã, đừng khóc nữa mà!”
Anh kéo Đình Đình dậy, đặt cô ngồi lên đùi mình dỗ dành như trẻ con: “Đình
Bảo ngoan nào! Đừng khóc, đừng khóc nữa! Anh đùa em thôi mà… Để anh nghĩ cách giấu đi, không cho ai biết hết, em đừng khóc nữa có được không
nào?”
“… Thật không?” Cô túm lấy áo sơ mi của Tần Tông vò cho nhăn nhúm, hoài nghi nhìn anh.
Tần Tống lập tức vỗ bình bịch vào ngực: “Anh đảm bảo!”
“… Ừm…”
“Vậy bây giờ có thể cho anh hôn một cái chưa nào?”
“… Tránh ra! Xấu xa!”
***
Quả nhiên không lâu sau đó, Tần Tống thật sự đem về một đôi vòng phỉ thúy,
trong đó có một chiếc cũng ánh lên một dải màu xanh lục, dù là xét về
chất liệu hay về hình dáng đều cực kỳ giống với chiếc của Trương Phác
Ngọc. Hàn Đình Đình thấp thỏm nâng lên hạ xuống nghiên cứu suốt cả một
đêm, hỏi anh với vẻ đầy bất an: “A Tống, cái này… đắt lắm hả?”
Tần Tống lúc này đang nhảy chồm chồm chơi trò Wii, nghe thấy câu hỏi của cô ngay cả đầu cũng không buồn quay lại, trả lời luôn: “Một trăm một cái.”
“…” Hàn Đình Đình mở to hai mắt: “Là giả hả?”
“Ừm!” Anh bớt chút thời gian bận bịu của mình quay lại chớp mắt tinh nghịch
với cô: “Không phải là chuyên gia về ngọc thì nhất thời không thể phân
biệt được đâu, em cứ yên tâm đeo đi!”
Thế là Hàn Đình Đình hồ hởi nhận lấy. Bởi vì biết là hàng giả nên cô không cẩn thận từng li từng tí như trước nữa, hầu như ngày nào cũng đeo nó. Ngày ba mươi tết lúc ở nhà mẹ đẻ chuẩn bị làm mâm cơm tất niên, mẹ Đình khen cái vòng đẹp quá, cô
liền cởi một chiếc ra tặng mẹ luôn.
“Không cần, không cần đâu!”
Mẹ Đình xua tay: “Những thứ quý giá như thế này cả đời mẹ không dám mơ
mộng. Con đeo rất đẹp, nhớ giữ gìn cẩn thận!”
“Mẹ ơi, cái này không đắt đâu.” Đình Đình vui vẻ nói: “Nhìn giống ngọc thật thế thôi chứ thực ra là hàng rởm đấy!”
Mẹ Đình kinh ngạc nhận lấy, hai mẹ con chụm đầu nghiên cứu một hồi, cười
cười nói nói rất vui vẻ. Từ khi bố Đình ngầm đồng ý với sự sắp đặt của
Tần Tống, nhà họ Hàn đã được trải qua khoảng thời gian an lạc thoải mái
nhất trong lịch sử. Bố Đình vẫn giữ nguyên cấp bậc, được điều về công
tác trong thành phố, công việc mặc dù vẫn vất vả như trước nhưng thành
tích thì vượt bậc, hơn nữa mỗi lần khen thưởng thành tích đều quang minh chính đại quy về danh nghĩa của ông, cuộc khảo sát đánh giá nội bộ cuối năm ông cũng dẫn đầu, Tần Tống lén nói cho Hàn Đình Đình biết, mùa xuân tới có thể sẽ được thăng chức.
Thực ra cả mẹ Đình lẫn Đình Đình
đều không cần ông phải thăng quan tiến chức, tiền tài thì càng không cần nói đến, hai người chỉ hy vọng ông chứng minh được giá trị của bản thân như ông vẫn hằng mong ước, từ đó có thể đạt được những thứ mà ông xứng
đáng được nhận.
“A Tống thực sự rất tốt, một anh con rể bằng nửa
thằng con trai, nhưng nó còn biết chăm lo hơn cả một đứa con trai một
nữa, nhà chúng ta may mà có nó đấy!” Mẹ Đình hết lời khen ngợi chàng rể
bảo bối: “Con nhà giàu thì nhiều nhưng đứa tốt tính lại không lăng nhăng gây chuyện như nó thì thật hiếm có!”
Hàn Đình Đình đang xếp từng chiếc bánh chẻo vừa mới được nặn xong cho ng