Old school Swatch Watches
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326034

Bình chọn: 8.5.00/10/603 lượt.

nở nụ cười trong gương.

Sau khi phủ một lớp trang

điểm nhẹ lên mặt thấy vẫn không giấu được vết thâm tím, bình thường Đình Đình lại không dùng kem che khuyết điểm, cô nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định sang mượn Tần Tang. Ai ngờ cô vừa mới đẩy cửa ra đã gặp ngay Trần

Dịch Phong đúng lúc đi ngang qua. Anh là khách quý nên tối qua được xếp

phòng ở tầng hai.

“Chào em!” Anh tươi cười, bước lại gần cô.

Hàn Đình Đình biết lần này không hay rồi, quay người định trốn nhưng bị anh gọi giật lại. Ánh mắt Trần Dịch Phong thoáng lia tới vết thương trên

mặt cô rồi chuyển thành chấn động: “Chuyện gì thế này?” Anh sa sầm mặt

mày: “Ai làm? Là Tần Tống?”

“Không phải!” Mỗi khi Hàn Đình Đình căng thẳng thì cứ y như gà mắc tóc, chỉ biết xua xua tay: “Anh… anh ấy… không phải cố ý…”

Trần Dịch Phong nhìn biểu hiện hoảng loạn của Đình Đình, lại nhìn gương mặt

trang điểm không giống thường ngày của cô, rồi cả vết thương không thể

che giấu bên dưới lớp phấn kia, anh đột nhiên mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó khiến cho người ta sợ đến phát run.

“Hắn dám đánh em?” Giọng anh chậm rãi mà vô cùng nguy hiểm.

Không cho Hàn Đình Đình cơ hội giải thích thêm bất kỳ điều gì, anh khẽ đẩy cô ra, đạp cửa phòng Tần Tống, rồi hùng hổ xông vào.

Tần Tống nghe thấy tiếng động dữ dội, lười nhác vịn người bước ra từ phòng

ngủ, đôi mắt vẫn còn đang mơ màng bỗng thấy Trần Dịch Phong xuất hiện

giữa phòng anh khiến anh giật bắn mình.

Gương mặt Trần Dịch Phong giống như núi băng lạnh lẽo, anh mím chặt môi, cười lạnh: “Cậu đánh cô ấy?”

Tần Tống trợn mắt: “Anh bị điên à?” Anh không thèm để ý đến Trần Dịch

Phong, bước về phía phòng tắm, Trần Dịch Phong giơ tay định kéo Tần Tông lại hỏi cho rõ ràng.

Nhưng Tần Tống là ai nào? Sao anh có thể

dung túng cho tình địch ngông nghênh khiêu chiến trên địa bàn của mình

như thế cơ chứ? Trần Dịch Phong vươn tay qua, Tần Tống chẳng buồn né

tránh, anh xoay người, nhắm thẳng mặt Trần Dịch Phong giáng một cứ đấm

thật mạnh.

Trần Dịch Phong không ngờ Tần Tống lại đột ngột động

thủ, nên lãnh trọn cả cú đấm nặng nề. Trong chốc lát, miệng anh nồng nặc mùi máu tanh, anh chậm rãi xoay mặt lại, nụ cười càng lạnh lẽo hơn.

Vẫn còn cười được à? Giỏi lắm… Tần Tống nhướng mày, không suy nghĩ nhiều, lại dữ dội tung một nắm đấm khác tới.

Mọi việc diễn ra sau đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát…

Tần Tống từ bé đến lớn chuyên bày đủ trò chọc phá, đã gây nên bao chuyện

thị phi, anh chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lại thích nhất là đánh lộn. Còn Trần Dịch Phong xuất thân trong gia đình binh chủng đặc công, vật lộn

đấm đá chính là sở trường của anh, tung chiêu nào là chết chiêu nấy. Hai người hùng hổ lao vào nhau, bất kỳ thứ gì mà họ vớ được cũng đều được

trưng dụng làm vũ khí cả, đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng, cả hai không từ bất cứ thủ đoạn nào. Lúc Hàn Đình Dình cùng đội trợ giúp đẩy cửa ra, cả căn phòng gần như đã bị phá hủy.

Khi cánh cửa bật mở, Tần Tống đang

xách cái ghế lên ném về phía Trần Dịch Phong, nhưng bị Trần Dịch Phong

nhanh nhẹn tung một cước trúng vào cổ tay, tay anh chệch hướng, cái ghế

bay về phía nhóm người đang túm tụm ngoài cửa. Hàn Đình Đình nóng lòng

xông lên trước, suýt chút nữa thì bị cái ghế bay thẳng vào mặt. May mà

có Lý Vi Nhiên nhanh tay nhanh mắt đứng ngay cạnh cô, anh kịp kéo cô né

qua một bên, chiếc ghế sượt qua cánh tay cô bay thẳng ra ngoài, vượt qua lan can rồi lao xuống lầu, va phải chùm đèn thủy tinh treo trên trần

nhà, sau đó kẹt luôn vào cái móc trên đó.

Chùm đèn thủy tinh cực

lớn bị vỡ làm đôi, những mảnh thủy tinh vụn như thác nước từ trên tầng

hai rào rào trút xuống, nhưng người đang bận rộn chuẩn bị bữa điểm tâm

sáng ở dưới tầng ôm đầu ngồi thụp xuống la hét, trong chốc lát toàn bộ

nhà họ Trương vô cùng hỗn loạn.

Lý Vi Nhiên nhiều lần có ý ôm đầu xông vào, nhưng không ngăn được phong ba bão táp ở bên trong, lại bị

đẩy ra ngoài. Đám lính cần vụ trong nhà lại càng bất lực. Cuối cùng, một nhóm lính gác chạy đến, cả đội cùng xông vào mới miễn cưỡng tách được

con hai người đang điên cuồng vật lộn ấy ra.

Cảnh tượng trong căn phòng lúc này giống như vừa bị càn quét, ngay cả cửa sổ chạm trổ hoa

văn tinh xảo cũng bị đập nát, khắp nơi đều là mảnh vỡ và tàn tích, không còn nhìn ra hình dạng thiết kế ban đầu nữa.

Trần Dịch Phong khẽ

thở dốc, đứng tại chỗ chỉnh lại ống tay áo đã bị xắn lên cao. Ngoài hai

cú đấm bất ngờ vào mặt lúc ban đầu ra, hình như anh không còn thương

tích nào khác

Gương mặt điển trai của Tần Tống cũng bị thương, cổ tay sưng lên một cục rất to. Trương tư lệnh phu nhân hoảng sợ, không

ngừng nhắc nhở Lý Vi Nhiên lúc này đang nắm lấy tay Tần Tống: “Tiểu Ngũ, cháu nhẹ tay thôi! Cẩn thận kẻo làm nó đau kìa!”

Trương tư lệnh

chậm rãi bước vào, chắp hai tay sau lưng đứng lẫn trong đám người đang

nhốn nháo, đanh mặt hỏi: “Ai động thủ trước?”

Tần Tống nhận lấy chiếc khăn mặt, lau vết máu bên khóe miệng, vẫn hết sức ngang ngạnh hống hách: “Cháu!”

Trần Dịch Phong nhìn anh chằm chằm, cười lạnh lùng, đằng hắng một tiếng như

muốn nói gì đó, Hàn Đình Đình lật đật chạy l