rửa
qua loa rồi bóp kem đánh răng lên, lặng lẽ đưa vào miệng.
Tần
Tống đã thấy thoải mái hơn nhiều, anh bóc bàn chải mới màu hồng ra, trên cổ còn vắt một cái khăn mặt màu hồng, sau đó chen chúc một chỗ với cô,
cùng nhau đánh răng hết sức thân mật…
Màn đêm nhẹ nhàng buông xuống.
Chăn rất ấm, trong lúc nghe Tần Tống kể chuyện năm mười hai tuổi đánh gãy
chân tên nhóc nhà Ngô tướng quân ở sát vách, Đình Đình cũng chìm luôn
vào giấc ngủ. Cả ngày hôm nay cô phải ứng phó với bao nhiêu người, vừa
căng thẳng lại vừa mệt mỏi, đến lúc nghe anh thì thầm kể chuyện, cơn
buồn ngủ ập đến lúc nào không hay.
Một tay anh bị cô chiếm dụng
làm gối, anh vỗ nhè nhẹ vào lưng cô, tay còn lại vô thức vuốt tóc cô,
rồi lại dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt gò má và vành tai cô…
Thật tốt! Cuối cùng thì kiếp này anh cũng gặp được một người để che chở, có thể an lành ngủ trong lòng anh mỗi đêm.
Đèn trên tường tỏa ra ánh sáng dịu dàng ấm áp, Đình Đình nằm nghiêng trên
giường, đường nét thanh mảnh xinh đẹp của cô khiến trái tim Tần Tống tan chảy.
Bức hình nền điện thoại của Trần Dịch Phong lại hiện lên
trong đầu khiến anh mất kiểm soát. Tần Tống cực kỳ ghen tị, anh và Đình
Đình còn chưa bao giờ chụp hình thân mật như thế… Nghĩ vậy, Tần Tống
liền với tay lấy chiếc di động để trên tủ đầu giường.
Âm thanh và đèn flash đều đã tắt, góc độ cũng được chọn xong xuôi, anh cúi sát vào
người cô, mặt đối mặt với Đình Đình. Sắp xếp đâu vào đấy rồi, anh cố nén lại nụ cười đang không ngừng nở rộ trên môi. Vào lúc ngón tay anh chuẩn bị nhấn nút chụp thì cô đột ngột mở mắt.
Anh vừa động đậy cô đã
tỉnh giấc, vạt áo của anh cứ quệt trái quệt phải trên mặt cô, khoang mũi nóng hôi hổi của cô tràn ngập mùi hương của anh, nhịp tim của Đình Đình đập càng lúc càng nhanh hơn. Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt anh kề
sát, cô lấy hết can đảm rướn người về phía trước, đôi môi chu lên in dấu trên môi anh.
Tần Tống thẫn thờ.
Mặt Đình Đình đỏ bừng,
cô dứt khoát há miệng cắn vào môi anh, sau lại lo lắng cắn mạnh quá nên
chuyển sang mút mát. Động tác của cô nhẹ nhàng, chậm rãi, Tần Tống cảm
thấy đôi môi nóng hổi của cô dường như đang gặm nhấm anh… Gặm nhấm anh…
Gặm nhấm đến mức khiến cho máu trong cơ thể anh đều dồn hết xuống bụng…
Ầm!
“Á…” Một bóng đen rơi phịch xuống, trước mắt Hàn Đình Đình bỗng chốc tối sầm, cơn đau đột ngột khiến cô kêu lớn.
Anh kích động muốn ép người cô xuống, nhưng lại quên mất rằng một tay mình
đang giơ cao điện thoại, anh vừa mới thả tay ra chiếc điện thoại liền
rơi xuống. Còn cô vì rướn lên để hôn anh nên cả người đang dồn về phía
anh, chiếc điện thoại rơi ngay xuống mặt Đình Đình, cô đau đến mức kêu
thất thanh.
Trong đầu Tần Tống nổ “ầm” một tiếng, anh lật đật
ngồi dậy: “Bà xã!” Di động của anh là loại được đặc chế riêng nên nặng
hơn những chiếc điện thoại dành cho nam giới thông thường.
Hàn
Đình Đình ôm một bên mặt, cả người co lại. Trong lòng Tần Tống nóng như
lửa đốt, anh ôm lấy cô, kéo tay cô ta để nhìn, mắt cô nhắm chặt, nước
mắt chảy đầm đìa.
“Anh đi gọi bác sĩ!” Tần Tống buông Đình Đình ra, cuống quýt nhảy xuống giường.
“ A Tống.. ” Cô giơ tay kéo anh lại.
“Hả?” Anh lập tức quay đầu.
“Không sao… Rơi trúng gò má, không đụng đến mắt, không sao đâu!” Cô đã “thích
nghi” với cơn đau đột ngột ban nãy, cũng cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi.
Tần Tống cẩn thận xem xét chỗ bị thương trên mặt Đình Đình, phần xương gò
má lúc này đỏ ửng, hơi hơi sưng lên, những chỗ khác không bị ảnh hưởng.
Tần Tống nhổm dậy, lại bị Đình Đình kéo xuống: “Đừng đi nữa, đã nửa đêm
rồi!” “Anh đi lấy ít đá chườm cho em, nếu không ngày mai sẽ sung vù lên
mất!” Tần Tống hết sức đau lòng, nhíu mày: “Em đừng động đậy, anh sẽ
quay lại ngay!”
Hàn Đình Đình rầu rĩ, hít một hơi rồi lại nằm
xuống. Tần Tống đi xuống nhà lấy túi chườm, cẩn thận chườm nhẹ lên mặt
cô, rồi lại trèo lên giường, nằm xuống cạnh cô.
Lần này cả hai người hết sức biết điều ôm nhau nằm yên.
Tần Tống sợ mặt Đình Đình bị túi chườm đè lên ngủ không ngon nên ôm lấy cô
từ đằng sau, tay anh nâng bọc đá, chỉ chừa ra một góc đủ chườm lên chỗ
bị đau trên gò má cô
Đình Đình tựa sát vào người Tần Tống: “Được rồi mà… Anh thả tay ra đi, không sao nữa rồi…”
“Em cứ ngủ đi…” Anh đắp lại chăn ở sau lưng Đình Đình thật cẩn thận, cúi đầu khẽ hôn lên tai cô: “Ngoan nào…”
Hàn Đình Đình buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt nữa, mơ màng “Ừm” một
tiếng, trên mặt cô lành lạnh nhưng trong lòng lại cực kỳ ấm áp, chỉ một
lát sau cô đã chìm vào cõi mộng.
Sáng hôm sau khi Đình Đình tỉnh
giấc, Tần Tống vẫn giữ nguyên tư thế tối qua, duỗi tay nằm nghiêng người ngủ rất ngon. Túi chườm đã hết lạnh, rơi xuống cạnh gối, cô nhặt lên
rồi đặt trên tủ đầu giường, sau đó nhẹ nhàng xỏ dép, rón rén đi vào
phòng tắm.
Nhờ được anh chườm đá hết sức cẩn thận nên vết thương
tối qua không bị sưng lên, chỉ có điều gò má cô đã đổi sang màu xanh
tím, nhìn giống như bị người ta đấm vậy. Nhớ lại chuyện tối qua anh xót
xa ôm cô vào lòng, chiều chuộng dỗ dành cô “ngoan nào”, Đình Đình không
kìm được khẽ