n: “Còn chưa đi?”
Tần Tống trước giờ cậy thế bắt nạt người khác quen rồi, lúc này ngữ khí của anh cực kỳ nặng nề, Hàn Đình Đình cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn, cô gạt nước mắt, bước nhanh ra cửa.
Đình Đình vừa đi đến cửa Tần
Tống đã cảm thấy hối hận, anh định đuổi theo nhưng cánh cửa đã đóng sập
lại. Anh thẹn quá hóa giận, đấm một cái thật mạnh vào cửa.
Sau lưng vọng tới tiếng động lớn, không biết Tần Tống lại trút giận lên thứ gì rồi.
Hàn Đình Đình chỉ muốn về nhà ngay lập tức… Ở nhà sẽ không có ai đuổi cô đi thế này.
Nhưng bố mẹ nhất định sẽ hỏi chuyện, cô phải trả lời thế nào đây… Bị Tần Tống đuổi đi rồi, vì Trần Dịch Phong ư?
Bố sẽ bị cô chọc giận đến chết mất!
Còn Trần Dịch Phong, anh thấy cô bị Tần Tống đuổi đi sẽ nghĩ thế nào? Cô vừa mới nói với anh rằng mình sống rất tốt.
Đình Đình hết sức đau lòng, cúi đầu đi về phía nhà vệ sinh gần hành lang.
Bỗng có tiếng bước chân từ cầu thang vọng đến, cô vừa ngẩng đầu lên thì
Ttần Dịch Phong đã dừng trước mặt.
“Sao lại khóc?” Trần Dịch Phong kinh ngạc nhìn đôi mắt đỏ hoe của Đình Đình: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Hàn Đình Đình dụi dụi mắt, lắc đầu: “Có khóc đâu ạ.”
Trần Dịch Phong nhíu mày, cô có khóc hay không lẽ nào anh không nhìn ra
được: “Dưới nhà đang chuẩn bị ăn cơm rồi đấy. Tần Tống đâu?”
Nghe hỏi đến Tần Tống, Đình Đình lại thấy sống mũi cay cay, cô chỉ bừa ra
đằng sau, sau đó mặc kệ biểu cảm càng lúc càng lạnh lùng của Trần Dịch
Phong, hấp tấp chạy vào nhà vệ sinh trốn rồi ngồi trên bồn cầu lặng lẽ
bưng mặt khóc.
Không biết qua bao lâu, giọng Tần Tang vang lên cùng với tiếng gõ cửa: “Đình Đình? Em đang ở trong đó à?”
“Vâng… “ Hàn Đình Đình ngẩng đầu, cuống quýt lau mặt
“Đến giờ cơm rồi, chỉ còn thiếu mỗi em, bà ngoại bảo chị lên xem thế nào. Em vẫn ổn chứ? Có cần chị vào giúp không?”
Tần Tang hỏi han một cách uyển chuyến.
“Không cần đâu, em đến ngay đây!”
Lúc xuống tầng cả nhà đều quay ra nhìn cô, mắt Đình Đình sưng đỏ hết cả lên không cách nào che giấu được, cô đành cúi gằm mặt bước một mạch tới bên bàn ăn.
Tất cả mọi người đều đã ngồi vào chỗ, không biết do ai
sắp xếp mà chỉ còn trống mỗi vị trí bên cạnh Tần Tống, chắc là chừa lại
cho cô. Cô ngồi xuống, không dám ngước nhìn Tần Tống lấy một lần.
Sau khi Trương tư lệnh ra chỉ thị: “Ăn cơm!”, mọi người bắt đầu động đũa.
Tần Tống ngần ngừ một lúcc rồi múc cho Đình Đình một bát canh, nhẹ nhàng đẩy sang chỗ cô. Cô không ăn, cũng chẳng thèm nhìn anh. Một lát sau Tần Tống lại vươn tay ra cẩn thận đẩy bát canh sang phía cô, nhưng Đình
Đình giận dỗi đưa tay đẩy về.
Tần Tống sững sờ, đôi đũa trong tay đặt “cạch” xuống bàn, anh giật mạnh bát canh về, nước canh bắn tung tóe ra bàn, phần còn lại trong bát anh ngửa cổ tu một hơi hết luôn.
Tiếng động khá lớn, mọi người đều nghe thấy. Trương Phác Ngọc là người đầu tiên lên tiếng: “A Tống, con làm gì thế?”
Trương tư lệnh phu nhân cũng không hài lòng mắng cháu ngoại bảo bối của mình:
“Tiểu Lục, con thật là… Còn làm Đình Đình giật mình rồi kìa!”
Trương Phác Ngôn cũng nói: “A Tống, mau múc bát canh khác cho vợ con đi!”
Tần Tống ngang ngược bướng bỉnh quen rồi, thường ngày anh muốn làm gì thì
làm, chẳng ai bảo được cả. Tần Tống đặt cái bát xuống bàn, sắp nổi xung
thật rồi, nhưng vừa nhìn sang người bên cạnh thì bao nhiêu bực tức trong lòng anh lại dần lắng xuống.
Lúc này, Tần Tang múc một bát canh
khác đưa qua. Hàn Đình Đình vốn đang hết sức kiềm chế để không bật khóc, bây giờ khi được mọi người che chở thì hai mắt cô lại bắt đầu đỏ hoe,
trong lòng vừa ấm ức vừa tủi thân.
Trần Dịch Phong không hề lên
tiếng, nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo Đình Đình, dù cô không ngẩng
mặt lên nhưng vẫn cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Ăn cơm xong, mọi
người tập trung trong phòng khách đón Giáng sinh, đèn chùm trên trần nhà được dịp nghỉ ngơi, ánh đèn trên cây thông Noel cao to tỏa sáng lấp
lánh. Dưới gốc cây đặt đầy quà, đám trẻ con đều đang thèm nhỏ dãi, nhưng Tần Tống lúc này mặt mày bí xị, ngồi một góc trên sô-pha bên cạnh gốc
cây nên không ai dám lại gần.
Hàn Đình Đình đứng cách Tần Tống
rất xa, trong lòng lo lắng nghĩ: Về nhà thì không được rồi, lát nữa vào
phòng lại không biết phải đối diện với Tần Tống như thế nào, chi bằng cứ đi ngủ trước, anh thấy cô ở trong phòng chắc sẽ đi tìm phòng khác ngủ
thôi.
Thế là Hàn Đình Đình lặng lẽ đi lên tầng. Cô đang nhẹ nhàng khép cửa lại, bỗng nhiên cánh cửa bị đẩy mạnh, cô lùi về phía sau mấy
bước, suýt chút nữa thì ngã.
Là Tần Tống, mặt mày xám xịt như lúc nãy, anh lách người qua cánh cửa mới mở được một nửa, sau đó đóng cửa cái “rầm”.
Hàn Đình Đình nhìn Tần Tống đầy uất ức, im lặng chẳng nói chẳng rằng. Hai
người cứ trầm ngâm đứng đối diện nhau, cuối cùng anh quyết định mở lời
trước: “Anh bảo em đi thì em đi luôn à? Bình thường sao chẳng thấy nghe
lời anh thế bao giờ!”
Thấy Đình Đình vẫn không nói gì, Tần Tống lại nổi giận, anh nâng cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên: “Nhìn anh này!”
Nhìn gì chứ… Anh nhướng mày, thái độ hết sức nghiêm túc: “Anh có chỗ nào không bằng Trần Dịch Ph