nghe đã đoán ra ngay,
lãnh đạm buông một câu: “Tần Tiểu Lục còn ấu trĩ hơn cả trong tưởng
tượng của tôi nữa!”
“… Anh ấy rất tốt!” Đình Đình nhỏ giọng phản
đối: “Hơn nữa anh còn chưa nghe em nói rõ ràng đã động thủ rồi…” Về điểm này thì anh còn bốc đồng hơn cả Tần Tống nữa ấy chứ…
Trần Dịch
Phong nhắm mắt lại, tay vắt lên trán, thở dài: “Con gái đúng là con của
người ta mà… Tôi thật sự rất lo lắng, sau này Tiểu Đổng của chúng ta có
người yêu, lỡ mà nó cũng giống như em bây giờ, chắc tôi chết vì uất ức
mất thôi!”
Cô nhịn không được cười: “Vốn dĩ là do anh đã hiểu lầm Tần Tống mà.”
“Chẳng sao cả! Dù sao thì tôi cũng muốn đánh cậu ta từ lâu rồi!” Anh dứt khoát nhắm chặt mắt nghỉ ngơi, nhàn nhã đáp lời.
“Bởi vì em ư?” Cô đột nhiên hỏi nhỏ.
Anh mở mắt, nhìn cô một cái, không rõ là có ý gì, rồi tại nhắm chặt hai mắt: “Tập trung lái xe!” Anh bình thản nói. “Những thứ có thể ăn được đem nuốt vào bụng sớm ngày nào thì càng sớm yên tâm ngày đó!” Trần Ngộ Bạch đưa tay khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười một cách nho nhã. Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó đôi mắt của anh từ từ híp lại…
***
Ngày đầu tiên đi làm trở lại sau kỳ nghỉ, sự
tích “Tần Tống PK[1'> Trần Dịch Phong” cực kỳ tráng liệt đã được Lý Vi
Nhiên tường thuật hết sức sinh động cho các “khán giả” ở Lương Thị.
[1'> PK: viết tắt của Player Killing, một thuật ngữ thường được dùng trong
các trò chơi điện tử, chỉ hành động người chơi ra tay hạ gục đối thủ của mình.
Kỷ Nam là người hiếu kỳ nhất, bắt Tần Tống phải khua chân
múa tay diễn lại những chiêu thức của Trần Dịch Phong lúc đó cho bằng
được: “Nào! Cậu đóng vai Trần Dịch Phong! Tấn công tôi đi! Nhanh! Tôi
diễn vai của cậu!” Nói xong cô ôm đầu ra sức diễn.
Dung Nham day
day đuôi mắt, bật cười: “Cậu ta mà diễn được vai Trần Dịch Phong thì đã
chẳng bị đánh cho đến mức thê thảm như thế rồi!”
“Khốn kiếp!” Mặt Tần Tống đen sì: “Tôi với hắn ta hòa.”
Mọi người đều tỏ vẻ hoài nghi lời nói của Tần Tống. Đại boss là người duy
nhất có mặt ở đây đã từng đấu tay đôi với Tần Tống, thế là tất cả mọi
ánh mắt đều dồn về phía anh. Chỉ thấy Đại boss đặt tờ báo trong tay
xuống bàn, đứng dậy xách Tần Tống lên, xem xét vết thương rồi “Ừm” một
tiếng: “Đúng là Trần Dịch Phong đã cực kỳ giữ thể diện cho chúng ta
rồi!”
***
Mặt Tần Tống tím tái vì phẫn nộ.
Trần Ngộ Bạch đột ngột hỏi: “Trần Dịch Phong vẫn đang nhúng tay vào vụ đầu tư đó sao?”
Lý Vi Nhiên gật đầu, chuyển hướng sang Đại boss: “Đại ca, có lẽ anh cũng
nên ra mặt rồi phải không? Số tiền đó đối với Trần Dịch Phong mà nói thì chẳng nhiều nhặn gì, hắn ta hà tất phải gây khó khăn tổn hại cho Tiểu
Lục?”
Đại boss còn chưa kịp lên tiếng, Tần Tống đã nhảy dựng lên: “Đừng! Tôi với hắn đã giao ước đấu tay đôi với nhau rồi. Mấy người
không được can thiệp!”
“Cậu thắng nổi hắn ta sao?” Dung Nham nhướng mắt nhìn Tần Tống.
“Hắn ta nhúng tay vào được, chẳng lẽ tôi lại không thể tìm được người nhúng
tay vào việc của hắn hay sao?” Tần Tống đắc ý: “ Mấy người đợi đó mà
xem, lần này tôi nhất định sẽ khiến cho hắn ta nhai không được mà nuốt
cũng không xong!”
“Còn cả cái vị kia nhà cậu nữa!” Dung Nham nhướng mày: “Có cần anh đây dạy thêm vài chiêu nữa không?”
Tần Tống hừ lạnh một tiếng, dùng ánh mắt khinh thường đầy lạnh lẽo của mình quét một lượt khắp người anh.
Trần Ngộ Bạch ngồi một bên đang cầm con dao sắc nhọn phanh thây một quả
trứng gà nhỏ bé, lúc này mới mỉm cười, nói: “Tiểu Lục, anh dạy cho chú
một chiêu nhé!”
Anh xiên một miếng trứng gà trắng bóc nóng hổi
nhét vào miệng, chậm rãi nhấm nháp một hồi, rồi bình tĩnh phun ra lời
vàng ý ngọc: “Những thứ có thể ăn được đem nuốt vào bụng sớm ngày nào
thì càng sớm yên tâm ngày đó!” Trần Ngộ Bạch đưa tay khẽ đẩy gọng kính,
mỉm cười một cách nho nhã. Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó đôi mắt của
anh từ từ híp lại…
***
Buổi tối trên đường về nhà, người nào đó đang có ý đồ đen tối vừa lái xe vừa mải suy nghĩ lan man.
“Cái bánh bao trắng nhỏ xinh” ấy… Chắc sẽ rất ngon lành nhỉ?
Phải ăn từ chỗ nào trước đây? Ăn được nhiều nhất là mấy lần nhỉ? Ngày mai có cần xin nghỉ phép không ta? À, ít ra thì cũng phải xin nghỉ phép cho cô ấy…
Lan man mãi cũng về đến nhà, vừa mới mở cửa, anh đã nghe thấy “cái bánh bao nhỏ” ấy đang khóc lóc vô cùng thương tâm.
Tần Tống giật bắn mình, ngay cả giày cũng không kịp cởi, nhảy bổ đến bên cô, hỏi: “Bệnh viện gọi về sao? Bố anh bị làm sao rồi?”
Hàn Đình Đình bị anh lắc đến mức chóng cả mặt, mơ mờ hồ hồ đáp: “Không có… Bố bị làm sao ư?”
Trái tim đang treo lơ lửng trên cao của Tần Tống lập tức được kéo xuống, Tần Uẩn mới làm phẫu thuật lần hai cách đây hai ngày, tình hình hậu phẫu
không được khả quan cho lắm, trong lòng anh vẫn thầm lo sợ, cứ hễ có
chuyện gì là lại có dự cảm chẳng lành.
“Vậy em bị làm sao? Tại sao lại khóc?” Anh chạy ra cửa đổi giày, ngoái đầu lại lớn tiếng hỏi.
Cô càng khóc to hơn: “A Tống… Lần này em gây ra họa lớn rồi.”
“Lớn chừng nào?” Anh đã thay giầy xong, đủng đỉnh bước đến ngồi xuống bên
cạnh rồi ôm lấy Đình Đình: “Nói anh nghe xem, nếu chuyện đ