g, nếu nàng
nhíu mi một chút, sẽ càng nhẹ tay hơn. Nhưng ai mà biết được, Vũ Lâu lại quá
thẹn thùng, dùng ống tay áo che mặt lại.
Hắn đành phải hỏi: "Có đau
không?"
Lắc đầu.
"Nói chuyện đi!"
Vẫn lắc đầu.
Lam Tranh cũng không hỏi nữa,
đành dựa vào cảm giác của mình bôi thuốc cho nàng xong, mới kéo tay áo nàng
xuống, nói: "Để ta nhìn xem, mặt ngươi với mông khỉ, cái nào đỏ hơn
nào." Vũ Lâu nghe thấy giọng nói của hắn gần sát bên mình, vội kéo quần
lên, định xuống giường chạy trốn. Lam Tranh ôm lấy hông nàng, kéo nàng nằm lại
xuống giường, ghé sát mặt vào mặt nàng: "Ôi nóng quá đi mất." Vũ Lâu
đẩy hắn: "Sao không bỏng chết ngươi đi."
Lam Tranh nhìn mặt nàng đỏ bừng
thì thấy vô cùng đáng yêu, bỗng chốc quên luôn cả việc đang giận nàng, hôn chụt
nàng một cái. Vũ Lâu đang nóng, bị hắn làm cho khó chịu, giãy dụa nói:
"Nóng muốn chết đi được, tránh ra nào." Lam Tranh đương nhiên không
chịu, dây dưa với nàng một hồi mới nói: "Thuốc này một ngày bôi hai lần.
Buổi tối bôi một lần nữa, từ nay ngươi ở lại đây đi."
"Ta cầm thuốc, về nhờ
người khác bôi cho ta cũng được." Vũ Lâu nói: "Ta không danh không
phận, không thể ở đây cùng ngươi."
"Không đâu, không
đâu, ta không cho ngươi đi."
"Đây là ý chỉ của Hoàng
hậu, phải tuân theo."
"Đừng nghe lời bà."
Lại hôn lên môi nàng một cái: "Chỉ cần nghe ta là được."
"Hừ." Nàng cười lạnh:
"Nếu ngươi mà giữ lời, ta đã không lưu lạc đến phường thêu này."
Chính nhờ ta định đoạt, nàng mới
có thể lưu lạc đến phường thêu này.
"…… Không phải ta đã nghĩ
ra cách cứu ngươi hay sao. Chúng ta sinh một đứa con, mẫu hậu sẽ tha thứ cho
ngươi thôi."
Vũ Lâu lườm hắn một cái, sau đó
lắc đầu: "Không muốn. Nếu lại có chuyện gì nữa, ta sẽ không thể gượng dậy
được."
Nếu Thái tử lại ra tay với
nàng, thì nàng biết làm sao…… Đã mất một đứa con rồi…… nghĩ đến đây, mũi nàng
cay cay, khóe mắt cũng ướt.
"Này, dù ý tưởng này không
tốt, thì cũng đừng khóc mà."
Vũ Lâu nhìn bộ dạng ngốc
nghếch, cái gì cũng không hiểu của hắn, giận dữ: "Ta thích khóc, ngươi
quản à?"
Tần Vũ Lâu, cho nàng ba phần
nhan sắc, nàng liền khai khởi nhiễm phòng (*). Nhưng trước đến giờ, hắn vẫn là
người bình tĩnh với mọi tình huống, dù cãi nhau cũng thế. Tròng mắt khẽ chuyển,
hắn lại có chủ ý khác. Trầm mặc một chút, hắn ôm ngang thắt lưng Vũ Lâu, kéo
vào sát người hắn, trầm giọng nói: "…… Thật ra, ta cũng không muốn ở lại
trong cung…… Bọn Thanh Hà Vương đều bắt nạt ta. Hơn nữa, phụ hoàng nói, ngày
mai muốn ta đến Xuân phường, đọc sách cùng với Thái tử ca ca và mấy người kia……
Ta sợ…… Nhất định ta sẽ bị mắng……"
(*) Câu này ý là vừa chiều chuộng nàng một chút,
nàng đã lên mặt rồi. Cũng tương tự ý nghĩa như câu: được một tấc muốn tiến thêm
một thước ấy.
Tuy nàng vui vì Huệ vương được
đi học lại, nhưng hắn thế này, nhất định sẽ bị bắt nạt. Trong lòng Vũ Lâu không
kìm được lo lắng, mồm lại vẫn nói: "Ai bảo ngươi không cẩn thận để Vương
phủ bị hỏa hoạn. Sao ngươi không tự đốt mình luôn đi."
"Ta cũng đâu có vui vẻ gì
đâu."
Vũ Lâu lo có người muốn hại
hắn: "Việc đã đến nước này, đành phải ở lại trong cung đợi thôi." Ít
nhất trong cung cũng an toàn hơn.
"Nếu có người bắt nạt ta
thì làm sao bây giờ?"
"Chịu đựng."
"Ngươi đã nói, có người
bắt nạt ta, ngươi sẽ giúp ta bắt nạt lại hắn mà."
"A?" Vũ Lâu giả ngu:
"Sao ta không nhớ đã nói vậy nhỉ."
"……" Lam Tranh lầm
bầm: "Có nói, có nói, sao lại không nói, đừng có xấu tính như thế, ngươi
còn nói sẽ chăm sóc ta cả đời nữa."
Những lời này đúng là chưa từng
nói: "Nếu muốn đi học, thì trước tiên ngươi phải xem qua một lần những bài
giảng ngày mai Thái phó sẽ dạy đi."
"Đọc không hiểu."
"……" Chỉ hận rèn sắt
không thành thép: "Vậy ngươi biết cái gì!"
"Ta biết cái này!"
Đưa tay sờ ngực nàng.
Vũ Lâu nổi giận, túm lấy bàn
tay đang đặt trên ngực mình: "Ngươi đúng là hết thuốc chữa!" đưa tay
đánh hắn: "Đồ ma dâm quấn người này!" Lam Tranh nghe xong, ngẩn
người, sau đó rút tay ra, lại đứng dậy, áp mặt vào ngực nàng cọ cọ: "Đúng
rồi, thì sao nào! Ta đi tìm nữ nhân khác, ngươi không vui, ta tìm ngươi, ngươi
lại không muốn, rốt cuộc ngươi muốn ta phải thế nào? Chẳng lẽ phu thê gặp nhau,
phải cùng ngồi một chỗ xem ≪Đạo đức kinh≫ hay
sao?"
Dù có là sắt đá mà bị Lam Tranh
bám dính cũng phải đầu hàng, nói gì người thường. Vũ Lâu đành phải chịu, chỉ
mong hắn đừng có quậy nữa. Lam Tranh thấy nàng có biến đổi, dán vào nàng một
lúc, cũng không có hành động quá đáng gì. Vũ Lâu nhớ đến hà bao của công chúa
Hâm Nghi vẫn còn đang ở phường thêu, liền đứng dậy định đi lấy. Lam Tranh nghĩ
đến hà bao đó là do Tấn vương đưa, tức giận chế nhạo: "Cái đồ hỏng đó, mà
sao ngươi coi như bảo bối vậy, có phải là của tình lang tặng không?"
"Là của công chúa Hâm Nghi
đấy." Vũ Lâu trừng hắn: "Nhưng mà là Tấn vương đưa đến, thì sao
hả?"
Lam Tranh tức muốn ói máu:
"Ngươi dám nhận rồi hả?"
"Ta không làm chuyện gì
thương thiên hại lý, thì có gì mà không dám nhận?"
Lam Tranh thấy nàng có vẻ tức
giận thật sự, lại có ý khác. Hắn làm ra vẻ sợ