XtGem Forum catalog
Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214370

Bình chọn: 7.00/10/1437 lượt.

hiến ta rất lo lắng, kết quả, là mấy hôm

trước hắn lại liền một lúc lập hai trắc phi."

Vũ Lâu kinh ngạc khẽ nhếch

miệng, hai mắt mở to: "Lam…… không, Huệ vương nạp phi?"

"Ừ." Diệp Thành thấy

nàng rốt cuộc cũng có phản ứng, cảm thấy chuyến đi này cũng không uổng công:

"Hai vị trắc phi đó, mặc dù không phải con của chính thất, nhưng cũng đều

xuất thân từ gia đình danh giá, cũng có chút địa vị, chắc là do Hoàng hậu cẩn

thận lựa chọn. Năm đó, không phải chính bà đã chọn trúng nàng, cướp nàng khỏi

tay ta đó sao."

"Ha ha……" Vũ Lâu

gượng cười: "Rốt cuộc hắn cũng có thể sống cuộc sống bình thường……"

Diệp Thành kéo nàng lên, nhìn

thẳng vào hai mắt nàng: "Vậy còn nàng thì sao? Đến bao giờ nàng mới muốn

có một cuộc sống bình thường?" Bỗng nhiên, hắn thấy hai mắt nàng trở nên

mờ sương, ánh sáng trong đôi mắt kia như phai nhạt đi, vội buông nàng ra:

"Ta không có ý ép buộc nàng."

Vũ Lâu cười lau nước mắt:

"Ngài không cần lo lắng, không phải tại ngài, là tại mắt ta có bệnh, rất

dễ chảy nước mắt, thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi…… Ta thật vô dụng…… Đã nói

kiếp này sẽ không gặp lại nữa, mà vẫn còn rơi nước mắt vì hắn……" Nàng nói

xong lời cuối, thì nụ cười cũng không giữ được nữa. Nàng hoàn toàn sụp đổ……

Vũ Lâu và Chân thị thay nhau

chăm sóc sản phụ, không được ngủ đủ giấc, nên ban ngày nàng cũng mơ mơ hồ hồ.

Nàng ghé vào giường của chị dâu Cố thị, đang lúc nửa mê nửa tỉnh thì mơ thấy

chuyện trước kia, mơ mơ màng màng, nàng cứ đắm chìm trong giấc mơ đó, không

thoát ra được. Tiếng chị dâu kiên quyết gọi tên nàng khiến nàng giật mình tỉnh

dậy, chờ đến khi nàng định thần, thì trên mặt đã toàn là nước mắt. Chị dâu của

Tần Vũ Lâu xuất thân từ dòng dõi thư hương, tính tình dịu dàng như nước, đưa

tay lau nước mắt cho nàng, ôn nhu nói: "Tỉnh lại là tốt rồi, đừng sợ."

Vũ Lâu thích nhất là nói chuyện

cùng chị, so với người cha giảo hoạt và người mẹ nóng tính, bốc đồng kia, thì

chị dâu là người thích hợp nhất để nàng tâm sự, trải lòng. Vũ Lâu sụt sịt mũi:

"Không biết vì sao mà cứ mơ thấy hắn……"

"Muội mơ thấy gì?"

"Muội……" Vũ Lâu nói:

"Muội mơ thấy những mẩu băng tơ vụn ngày hôm đó…… Sau khi muội đi, hắn

ngồi xổm xuống đất, nhặt từng mẩu từng mẩu nhỏ băng tơ đó lại…… Rõ ràng là muội

hận hắn! Vì sao cứ mơ thấy hắn thế này……" Nàng gối đầu lên tay Cố thị:

"Mấy hôm trước, Tấn vương đến gặp muội, hắn nói Lam Tranh không chỉ khôi

phục rồi, mà còn nạp hai trắc phi nữa…… Muội không kìm chế được, khóc loạn lên

trước mặt Tấn vương, sau đó, hắn không ngừng an ủi muội, muội cũng không nhớ rõ

Tấn vương an ủi muội cái gì, cứ khóc mãi thôi."

Cố thị cảm thấy nước mắt chảy

xuống bàn tay mình, hít sâu một hơi nói: "Nếu quay lại ngày đó, liệu muội

có phá hủy băng tơ không?"

Vũ Lâu cắn môi: "Có. Chia

tay là cách tốt nhất cho cả hai người……" Nàng sẽ không thể có thai nữa, ở

trong cung cũng không thể sống yên ổn được, nếu ở lại bên cạnh hắn, sớm muộn gì

cũng bị thất sủng.

Cố thị nâng mặt nàng lên nói:

"Nếu đã không hối hận…… thì sẽ không rơi nước mắt."

Vũ Lâu nức nở: "Muội bị

người ta hãm hại bỏ tù, hắn tới cứu muội, lúc đó, khi muội đưa hắn về, là nghĩ

muốn trêu chọc hắn thật ác liệt, trả thù những thương tổn hắn gây ra cho muội,

cũng đã tính, bắt hắn đi tìm băng lụa, rồi sau đó phá hủy đi! Thế rồi ở cùng

với hắn, chủ ý của muội đã thay đổi vài lần, cuối cùng quyết định bỏ qua tất

cả,…… cùng hắn quay về. Nhưng mà, ngay lúc hắn đi, muội lại phát hiện một

chuyện…… khiến muội quyết định, phải dứt khoát chia tay với hắn."

"Muội phát hiện chuyện

gì?"

Vũ Lâu đưa tay lên che mắt,

nước mắt lặng lẽ chảy, không nói lời nào. Một lát sau, nàng ngẩng đầu, ngồi

thẳng dậy, lau sạch nước mắt: "Dù thế nào, thì mọi chuyện cũng đã là quá

khứ, cả nhà chúng ta từ nay về sau hãy sống thật tốt là được rồi."

Khóc lóc với chị dâu một hồi,

Vũ Lâu cũng nguôi ngoai đi nhiều. Xuân về hoa nở, ánh mặt trời chiếu rọi khắp

nơi khiến vạn vật đều mang một cảm giác ấm áp, dễ chịu, vô cùng thoải mái. Vũ

Lâu nhìn thấy cha đi tới, trên tay còn đang xách hai con cá: "Nhìn này,

rất tươi nhé, cha trả giá mãi tên bán cá mới giảm cho cha một đồng bạc

đấy." Chân thị tức đến không thở nổi: "Ông, ông… ông quên mất mình đã

từng làm Binh bộ thị lang rồi à."

Tần Khải Canh đưa cá cho

Chân thị: "Tôi đã từng làm Binh Bộ thị lang, nhưng cũng đâu thể vẽ ra bạc

được."

"Cha, tâm trạng cha có vẻ

rất tốt."

"Giới quan trường chìm

nổi, phải tự rèn luyện mình để có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh thì mới làm

việc lớn được, ha ha ----"

Vũ Lâu kéo cha lại, thấp giọng

nói: "Mấy hôm trước con gặp Tấn vương, hắn nói Huệ vương đã hồi

phục……" vừa nói xong, rốt cuộc Tần Khải Canh cũng cười không nổi nữa, khẽ

run giọng: "Vũ Lâu, chúng ta trốn đi."

"Sao phải trốn? Chị dâu

vừa sinh em bé xong mà."

"Nhưng cũng không thể ngồi

chờ chết được."

"Cha…… Rốt cuộc là cha đã

làm gì với Huệ vương?"

Sắc mặt Tần Khải Canh cực kỳ

xấu: "Huệ vương muốn giết ta, không chỉ là để báo thù, còn để diệt khẩu

nữa. Việc này có liên quan đến cả Hoàng hậu và