Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210300

Bình chọn: 7.5.00/10/1030 lượt.

đưa tới miệng hắn, nhẹ

giọng: "Mời Vương gia dùng."

Hắn há mồm cắn thìa không

buông, Vũ Lâu phải thầm dùng sức mới có thể lấy thìa ra khỏi miệng hắn được.

Lam Tranh ngậm canh, nhìn nàng,

rồi há miệng phun ra: "Không ăn được."

Không ăn được thì nhịn đi, cho

ngươi chết đói luôn!

Nàng rất muốn nói như thế,

nhưng nhìn thấy ánh mắt u ám cưỡng bức của Chân thị, lại phải nhẹ nhàng nói với

Lam Tranh: "Không ăn được thì đổi món khác vậy." Lại gắp thứ khác đút

cho hắn.

Mất gần một canh giờ, Tần Vũ

Lâu mới đút được hắn ăn no, đưa về khuê phòng, cởi quần áo đi ngủ.

Giường của nàng rất nhỏ, vì thế

hai người nằm rất sát nhau. Tần Vũ Lâu còn đang tính toán xem nên xử lý chuyện

Vương quản gia thế nào sau khi hồi phủ, nên không để ý tới hành động sờ sờ mó

mó của Lam Tranh, nhưng một lát sau, nàng lại thấy hành vi của đối phương càng

lúc càng làm càn, lại dám từ phía sau ôm lấy nàng.

Vũ Lâu giận dữ, gỡ tay hắn ra,

ngồi dậy lạnh lùng nói: "Ngươi muốn làm gì?"

Lam Tranh mắt mở to, vô tội

nhìn nàng: "Ngũ ca bảo ta cởi quần áo cho ngươi, để ngươi với ta cùng trần

truồng ngủ."

Tên Lương Vương này… sao lại

dạy đệ đệ của hắn những thứ chẳng ra gì thế này chứ?

"Ngũ Ca ngươi nói không

đúng, không được nghe hắn, muộn rồi, mau ngủ đi."

"…Nhưng ta lại thấy hắn

nói rất đúng…"

Tranh cãi cũng không đi đến đâu

cả, nàng chỉ nói một câu: "Không được nghe hắn." Rồi lại quay lưng về

phía Lam Tranh, trong lòng rất căng thẳng. Tên Lương Vương này là sợ thiên hạ

không loạn sao, không chừng còn nói với đệ đệ hắn nhiều chuyện nữa. Đúng như

nàng dự đoán, rất nhanh sau đó, Lam Tranh ghé vào đầu vai nàng, hỏi: "Vũ

Lâu, cá nước thân mật là gì?"

Nàng suýt nữa nghẹn chết, ho

khan hai tiếng mới nói: "Ta không biết."

"…Là ngũ ca nói, bảo ta

hỏi ngươi, ngươi sẽ hiểu được."

"Không biết."

Lam Tranh thấy nàng tức giận

trả lời, liền than thở: "Không nói thì thôi, mai ta sẽ hỏi người

khác."

Không thể nghĩ được tình cảnh

tên Vương gia ngốc nghếch hồ đồ này lại đi túm người khác để hỏi cá nước thân

mật là gì. Thà rằng tùy tiện nói dối vài câu lừa hắn, nói là cá nước thân mật

là tên đồ ăn được không? Không được, lỡ như hắn gọi người đi làm thì làm sao

bây giờ, không phải là to chuyện sao. Vũ Lâu rối rắm một hồi, mới phát hiện đối

phương đã không có động tĩnh gì nữa, xoay người mới thấy hắn đã ngủ rồi.

Nàng rón ra rón rén xốc chăn

lên, lẳng lặng mặc áo vào, mở cửa đi ra ngoài.

Đêm qua không có nàng ở bên

cạnh, Lam Tranh ngủ không ngon, vừa rồi ôm nàng mới thấy yên tâm, nửa tỉnh nửa

mơ theo thói quen đưa tay định ôm lấy nàng, lại quơ vào khoảng không, hắn sờ sờ

bên cạnh không thấy ai.

"Vũ Lâu, ngươi ở

đâu?"

*********************

Gió lạnh thổi ập tới, Tần Vũ

Lâu run run ôm vai, nói với người mặc đồ đen đứng ở dưới cây khô: "Ngươi

có chuyện gì cần nói thì nói nhanh đi, lạnh quá."

Người nọ xoay người, khoảng ba

mươi tuổi, mắt nhỏ mày dài, vẻ ngoài như hồ ly. Hắn đưa tay xoa xoa cái mũi

lạnh như muốn đóng băng: "Ngươi có biết ta đã chờ ở đây ba canh giờ không?

Dù sao, thật tốt vì ngươi đã đến, ta đã nghĩ sẽ phải chờ cả đêm."

"Phương ngự y, là tự ngươi

ở đây chờ ta, ta cũng không bắt ngươi chờ đến đông lạnh thành Bát chỉ Thần y

rồi mới ra gặp ngươi, đừng có được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, có

chuyện gì thì nói đi, ta đếm đến ba, ngươi không nói, ta sẽ đi."

Phương Bàng hứng gió lạnh, vô

cùng bi phẫn nói: "Tần Vũ Lâu, ngươi không chịu gả cho đệ đệ của ta, lại

đi ham danh phận Vương phi, giờ đã được như mong ước rồi, ngươi nhìn bộ dạng

Huệ Vương xem, làm Vương phi của hắn có gì cao quý?"

Thì ra hơn nửa đêm gọi nàng ra

đây để chỉ trích.

"Ha ha, một phu quân đoạn

tụ với một phu quân ngu ngốc, ta tình nguyện chọn người sau. Còn nữa, Phương

ngự y, tuy ta nể tình ngươi có giao tình với tổ tông Tần gia, nên ta cũng rất

thông cảm với đệ đệ của ngươi, nhưng nếu ngươi cứ bám lấy ta, ta sẽ ---"

nàng giơ nắm tay quơ quơ trước mặt hắn, uy hiếp: "Đánh ngươi thành tàn

phế, chính ngươi cũng không chữa được!"

Phương Bàng còn muốn nói gì

nữa, nhưng gặp nắm đấm của Tần Vũ Lâu, thở dài lắc đầu: "Nữ nhân --- đều

ham hư vinh…" Rồi phất tay áo rời đi.

Nàng hướng theo bóng dáng

Phương Bàng đạp một cước, đang muốn xoay người đi, lại nghe thấy a một tiếng ở

phía sau, tiếng kêu vang lên giữa đêm yên tĩnh dọa nàng giật mình, tự trấn tĩnh

xong mới phát hiện ra, thanh âm này sao nghe quen tai thế…

"Tần Vũ Lâu --- mau kéo

bản vương lên ---"

Ở gần khuê phòng của Vũ Lâu có

một cái ao rửa mực (Dùng để rửa

bút khi luyện viết chữ)
, hồi đó cha làm cho

nàng luyện chữ, Tần Khải Canh tạo ra cái ao này theo là do ý tưởng từ cách tập

viết của Vương Hi Chi (*). Ông nói với con gái, chỉ cần viết đến khi nước trong

ao thành màu đen, thì tức là đã thành công. Nhưng dù Tần Vũ Lâu chăm chỉ thế

nào cũng không thể làm nước ao thành màu đen được, tuy nhiên, do chăm chỉ nên

nàng viết chữ cũng càng ngày càng đẹp. Mỗi lần nhìn thấy cái ao này, Vũ Lâu

liền nhớ đến quá trình luyện chữ thống khổ, đã nhiều lần


XtGem Forum catalog