Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211724

Bình chọn: 10.00/10/1172 lượt.

n tĩnh:

"Nên làm gì thì làm cái đó. Không phải là sinh con cho hắn sao. Sinh cho

hắn một đứa là được chứ gì."

"Đúng thế." Phi Lục

phụ họa. "Từ nhỏ đến giờ, có việc gì là tiểu thư không làm được chứ."

Lam Tranh đứng ở cửa phòng nghe

hai chủ tớ nói chuyện, giảo hoạt cười. Trong lòng thầm nghĩ, Tần Vũ Lâu, không

phải cô không chịu cho ta sao, giờ ta sẽ để cô chủ động yêu thương nhung nhớ

ta.

Tần Vũ Lâu tuy mạnh miệng,

nhưng thực sự rất nhát gan. Đảo mắt đã đến buổi tối, Phi Lục khuyên vài lần

nàng mới chịu về phòng ngủ. Cho thị nữ lui xuống, nàng lại ngồi dưới đèn đọc

sách, không thèm nhìn đến Lam Tranh. Vì lúc sáng làm nàng tức giận, nên Lam

Tranh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, một lát sau mới thử thăm dò gọi

nàng: "Vũ Lâu…"

"Gì?" Nàng lạnh lùng

hỏi lại.

Cô dùng giọng điệu gì thế chứ,

Độc Cô Lam Tranh ta đâu có thiếu tiền cô. Nhưng Lam Tranh vẫn mềm giọng dịu

dàng nói: "Ta sai rồi, đừng giận ta nữa."

Giận dữ với ngươi à, ta còn

phải sinh con cho ngươi nữa cơ đấy! Sinh con… Tần Vũ Lâu nghĩ đến đây, toàn

thân run rẩy, quay đầu lại nhìn Lam Tranh, thấy hắn đang mím môi, liền đưa tay

lên vỗ má, lấy tinh thần, dịu dàng đi đến trước mặt hắn: "Lam Tranh… ta…

ta ta ta… ta cho ngươi…" Vẫn không thể nào nói ra ba chữ "sinh đứa

nhỏ" được.

Lam Tranh nắm tay nàng nói:

"Vũ Lâu, trước kia đều là ta không tốt, ta sẽ không nghịch ngợm nữa, không

nghe lời Ngũ ca nữa, về sau sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối không tùy tiện chạm vào

ngươi nữa."

A?! Như thế làm sao được! Ngươi

mà không chạm vào ta, nửa năm sau ta không có thai, chẳng phải sẽ là tai vạ lớn

hay sao.

Lam Tranh biết rõ sự tình, còn

cố ý: "Ngươi sao thế? Sắc mặt kém vậy. Ngươi đừng tức giận nữa, ta tuyệt

đối sẽ không nghịch ngợm mà. Lúc đi ngủ sẽ rất ngoan. Ta sai thị nữ mang thêm

giường chiếu đến, chúng ta tách ra ngủ, được không?"

Lam Tranh thấy mặt nàng cứng

lại, trong lòng hắn nén cười đến muốn nội thương. Để tránh không cười ra tiếng,

hắn túm lấy chăn, nghiêng người nằm xuống. Vũ Lâu ngồi yên bên giường, trong

bụng thì cuống cả lên, xong rồi, xong rồi, chẳng lẽ nàng lại phải quyến rũ hắn

à.

"Lam Tranh, Lam

Tranh---" nàng nhẹ nhàng đẩy hắn.

Lam Tranh chui trong chăn cười

trộm, nén giọng hỏi: "Gì thế?"

Nàng hạ quyết tâm: "Chúng

ta… sinh con đi…"

Nàng nghiêm mặt nói: "Lam

Tranh, chúng ta sinh con đi." Vừa nói xong, tâm trạng của nàng cứ như

chiến sĩ ra trận vậy, trong lòng như đánh trống, lại hơi hối hận, lẽ ra phải

suy nghĩ kỹ lại đã, không nên gấp gáp như thế, chết tiệt, chết tiệt.

Lam Tranh nghe nàng nói xong

liền ngồi dậy, nghiêng đầu nghĩ, rồi nhếch miệng cười sáng lạng:

"Được."

Vũ Lâu tự khuyến khích mình,

được rồi, được rồi, bước đầu tiên thế là ổn, tên nhóc này đồng ý. Nhẹ thở dài

một hơi, lại thấy Lam Tranh tủm tỉm cười nhìn nàng, lúc này nàng mới ý thức

được sự việc đáng sợ đến mức nào. Tên này cái gì cũng không hiểu, chẳng lẽ bắt

nàng phải chủ động???

Đã vậy, Lam Tranh còn bồi thêm:

"Được, chúng ta sinh đi, phải làm thế nào? Lần trước ngươi nói Ngũ ca nói

không đúng, thế phải làm thế nào mới đúng?"

Hắn ra vẻ cần phải được hướng

dẫn tỉ mỉ. Vũ Lâu nói: "Không phải ngươi đã cùng Băng Sơ…" Đêm đó xảy

ra chuyện gì, ngươi phải nhớ rõ chứ. Lam Tranh mơ màng nhìn nàng: "Băng Sơ

làm sao? Ta không nhắc đến nàng, ngươi còn nhắc đến nàng làm gì."

Vũ Lâu vì muốn chứng minh là

Lam Tranh có kinh nghiệm trong chuyện đó, liền nhắc lại chuyện cũ: "Có một

tối nàng ta ngủ trên giường này, chẳng lẽ, ngươi không có ấn tượng gì à?"

Hắn lắc đầu: "Không

nhớ." Hắn đứng dậy, ra vẻ chắc chắn không nhớ gì, xem Tần Vũ Lâu ngươi làm

sao bây giờ. Vũ Lâu thất vọng, an ủi mình, hắn quên được thì quên, trách hắn

làm gì.

Lam Tranh cực kỳ phát huy tinh

thần hợp tác: "Không phải chúng ta phải sinh con hay sao? Nhắc đến Băng Sơ

làm gì? Chẳng lẽ nàng ta biết à? Vũ Lâu, sai người đi gọi nàng ta về hỏi

đi." Vũ Lâu tức giận: "Ngươi muốn gặp nàng ta?"

"Rõ ràng là ngươi nhắc

nàng ta trước mà…" Lam Tranh nhỏ giọng nói. Trong lòng cười thầm, Tần Vũ

Lâu, ta xem cô quanh co lòng vòng đến bao giờ.

Cầu người không bằng tự dựa vào

mình, chủ động thì chủ động! Nàng nói: "Ngươi cởi quần áo ra!"

Lam Tranh lắc đầu, túm lấy cổ

áo: "Không cởi đâu, lạnh lắm."

Hay lắm, ta nói một đằng, ngươi

nói một nẻo phải không. Vũ Lâu trừng mắt: "Nhanh lên!" Lam Tranh dùng

ánh mắt đáng thương nhìn nàng, bụng rất ấm ức: "Sao ngươi phải ép ta

chứ?"

Thấy tình cảnh này, thật sự Vũ

Lâu muốn chết luôn cho xong, thế nào mà nàng lại như biến thành ác bá ức hiếp

con gái nhà lành thế này cơ chứ. Không thể như thế được, nàng liền mỉm cười dịu

dàng nói với Lam Tranh: "Được rồi, được rồi, ta không ép buộc ngươi nữa,

không phải ngươi nói, từ giờ về sau đều nghe lời ta sao, nào, lại đây, ngoan,

cởi quần áo ra nào."

A? Thế này cũng không đúng, đây

rõ ràng là giọng điệu của mấy tên hoa hoa công tử (Lăng nhăng) muốn

dụ dỗ mấy cô gái ngây thơ mà.

Lam Tranh rụt rè hỏi: "Rốt

cuộc là ngươi muốn làm gì chứ?"

"Ta… ta… ta…." nàng

quay đi, m