úng là đầu thu, Long Phù Nguyệt giặt quần áo mồ hôi tuôn ra như tắm.
Mồ hôi giống một con sâu nhỏ con ở trên mặt của nàng uốn lượn bò qua, làm mặt nàng trở nên ngứa, khó chịu.
Kìm lòng không được vươn ống tay áo lên lau mặt, quả thực là trời rất nóng.
Vì sao nàng xem tiểu thuyết xuyên việt, nữ chủ đều là xuyên qua thành đại gia tiểu thư, bên cạnh còn có tiểu nha hoàn hỏi han ân cần. Nàng cũng xuyên không sao nhằm mạng khổ, thứ nhất là rơi vào một dòng sông toàn xác chết. Bây giờ còn phải ở đây bán mạng giặt quần áo......
Ông trời ơi, ông trời à, đây là tại sao, tại sao vậy?
“À, đúng rồi, đây là thị thiếp của Cửu vương gia cũng đến đây? Chúng ta coi xem nàng xinh đẹp cỡ nào cho đỡ nhàm chán”
Điềm nhi gật gật đầu nói lần này Vương gia mang đến một vị mỹ nhân, là hắn sủng ái nhất Vân Mặc Dao mỹ nhân. Nàng là một mỹ nhân lại có võ công cao cường,
A, mỹ nhân, võ công cao cường nữa chứ?
Ha ha, vậy nàng cần phải nên tìm cách làm quen một chút.
Nàng chỉ xem trong tiểu thuyết và TV có thấy qua vài vị nữ hiệp, chưa thấy ở hiện tại bao giờ nên cũng tò mò.
Điềm nhi thấy vẻ mặt hưng phấn của nàng, hiểu lầm, lén lút hỏi một câu, suýt nữa làm cho Long Phù Nguyệt té vào trong chậu giặt quần áo chết đuối: “Nguyệt nhi, ngươi sẽ không coi trọng Vương gia chứ?”
“Á! Coi trọng hắn - một tên biến thái - gay à.”
Long Phù Nguyệt tự nhiên nổi da gà toàn thân, thực nghiêm túc nói với Điềm nhi, “Chuyện này không thể nói đùa nha, ta mà coi trọng hắn á? Ta chắc là đồng tính quá!”
“Không phải con gái á?” Điềm nhi nhìn khó hiểu nhìn nàng vậy ngươi là con trai hả?
“Cái gì! Ta làm sao giống con trai chứ? Ta trăm phần trăm là con gái. Tuyệt không giả dối...”
“Vậy sao ngươi nói nếu thích Vương gia thì là con trai chứ? Gay không phải nam đồng tính luyến ái sao?” Điềm nhi tự tin hỏi lại.
“Choáng váng! Gay là có nghĩa nam đồng tính luyến ái. Không phải nữ đồng tính luyến ái......” Tên kia bộ dạng hại nước hại dân, ta vẫn thích đi xem vị mỹ nữ kia.
"Nhưng Vương gia thật sự là một nam nhân hơn cả tiêu chuẩn? Tại sao ngươi lại so ngài ấy với nữ nhân?" Điềm nhi vẫn hoàn toàn không hiểu.
Long Phù Nguyệt lại nở nụ cười. Bỗng nhiên để sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Điềm nhi: "Làm sao ngươi biết hắn là nam nhân tiêu chuẩn? Ngươi có kiểm tra rồi?"
Oanh! Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điềm nhi nháy mắt đỏ bừng. Gần như ngay cả cổ cũng đỏ.
Trời ạ, cái nha đầu này rốt cuộc là người nào chứ? Làm sao có thể nói không chỗ nào cố kỵ như vậy...... Đây, đây là chuyện mà một nữ tử bình thường có thể nói ra được sao?
Chỉ nghe một thanh âm nói trầm ấm thật thản nhiên: "Nhóc con, ngươi không phải đã nhìn kiểm tra rồi sao?"
Thanh âm này thình lình thốt lên. Long Phù Nguyệt sợ tới mức rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Phượng Thiên Vũ lười biếng tao nhã đứng ở cách đó không xa, trong tay cầm một chiếc quạt họa sơn thủy, gió nhẹ làm phất phơ tà áo trắng rộng của hắn phần phật bay lượn, giống như lúc nào cũng có thể nương theo gió mà đi.
Bên cạnh hắn, còn có một mỹ nhân đang đứng. Toàn thân mặc một bộ y phục thủ công tinh xảo màu tím nhạt, trước ngực áo mỏng manh để lộ cái yếm màu lam nhạt, da trắng như ngọc, mặt như được vẽ từ tranh, đôi mi thanh tú hơi nhếch lên, bên ngoài vẻ xinh đẹp còn tiềm ẩn vẻ khí thế mạnh mẽ của người luyện võ.
Vương gia luôn luôn không hề muốn nhiễm chút bụi bẩn, vậy mà hôm nay lại đi tới phòng giặt giũ hạ đẳng như thế này! Toàn bộ nữ nhân chỗ giặt giũ này đều quỳ xuống: "Thỉnh an Vương gia, phu nhân."
Long Phù Nguyệt lại ngơ ngác đầu óc để ở nơi nào, nhìn vị mỹ nữ kia xuất thần, hai mắt to tràn đầy những chấm nhỏ lấp lánh, vị này chính là Vân Mặc Dao rồi, nàng rốt cục nhìn thấy hiệp nữ cổ đại, không khác biệt mấy so với sự tưởng tượng của nàng. Cùng vị Vương gia gay này đứng chung một chỗ dường như, liếc mắt nhìn qua một cái, quả thực chính là hai đóa hoa tỷ muội...
Vị tên Vân Mặc Dao kia nhìn thoáng qua Long Phù Nguyệt, cũng khẽ nhíu đôi mi thanh tú một chút, nhất là lúc nghe được từ phu nhân kia thốt lên, sắc mặt lại hơi đổi, bất động thanh sắc đánh giá nàng vài lần.
Đôi môi hồng hơi nhếch lên cười nói: "Vương gia, tiểu cô nương này chính là Long Phù Nguyệt tiểu công chúa hôm nay ngài mang về đến. Nhan sắc quả nhiên rất không tồi nhỉ."
Long Phù Nguyệt sửng sốt: "Này, thân phận công chúa của ta, đại mỹ nhân này làm sao có thể biết? Nhưng ngữ khí của mỹ nhân này dượng như không được thiện ý cho lắm, hình như có mùi dấm chua, kỳ quái, ta cùng nàng nước giếng không phạm nước sông, nàng công kích ta làm cái gì?"
Nàng từ trước đến nay vốn không chịu thiệt thòi, lúc này đương nhiên cũng nuốt không trôi cơn tức này, cười khanh khách nói: "Phu nhân dung nhan của người cũng không tồi nha, nếu không làm sao có thể leo lên vị trí thị thiếp này? Nói không chừng sau này sẽ leo lên vị trí Vương Phi. Ôi, ta nghĩ nên gọi người một tiếng là Vương Phi nương nương..."
Nàng ý vị châm chọc rất nặng, Phượng Thiên Vũ mỉm cười nhíu mày, nhưng trong mắt hiện lên một chút hứng thú.
Vị Vân Mặc Dao kia bỗng dưng bị một tiể