ân tay nhẹ nhàng đi tới bên ngoài. Đi đến một chỗ bóng tối, liền đem cái bọc nhỏ kia mở ra, từ trong lấy ra một bộ quần áo. Vội vội vàng vàng mặc lên trên người.
Quần áo này vốn là quần áo binh sĩ bình thường, là nàng trộm ra trong lúc giặt quần áo. Mặc dù là bộ nhỏ nhất, nhưng mặc ở trên người của nàng, vẫn còn có chút lớn. Hơn nữa bởi vì thời gian quá ngắn, còn ướt sũng. Mặc lên người, hàn khí chui thẳng nhập vào thân thể, làm nàng kìm lòng không được rùng mình một cái.
Nàng ôm lấy cánh tay, cũng bất chấp rét lạnh, đi về hướng phía cửa cổng doanh traị.
Nàng tuy rằng vô cùng khẩn trương, nhưng sợ bị hoài nghi, cũng không dám chạy, chỉ có thể bước nhanh đi.
Dọc theo con đường này tuy rằng đụng phải mấy nhóm binh lính tuần tra, nhưng bởi vì nàng sớm có phòng bị, len lén nghe xong khẩu lệnh của bọn họ, lại mặc trang phục của doanh trại, khẩu lệnh giống nhau, thật cũng không có ai hoài nghi nàng. Nàng rất dễ dàng đi ra ngoài.
Doanh trại của Phượng Thiên Vũ xây ở trên một ngọn núi nhỏ ở ngoại ô thành đô.
Núi tuy rằng không cao, nhưng cũng rất ẩn mật, gió đêm thổi qua ngọn cây nghe như giống như đám sói trong đêm đang gào thét. Trong đêm, núi rừng yên tĩnh, âm trầm và khủng bố.
Long Phù Nguyệt chỉ muốn chạy trốn, sợ bị người phát hiện, rừng rậm làm sao để đi. Nàng lại là dân mù đường, đi như vậy được hơn nửa canh giờ, nàng bỗng nhiên rất nghi ngờ rằng mình đã bị lạc đường, nàng muốn đi xuống núi, bò qua một ngọn núi rồi lại đi lên một cái đỉnh núi, làm sao cũng chạy không thoát ngọn núi này......
Hôn mê, nghĩ rằng mình sẽ không đi ở trong này cả đời chứ? Long Phù Nguyệt rùng mình một cái, ôm lấy cánh tay.
Hắt xì! Long Phù Nguyệt hắt hơi một cái thực vang dội cả núi rừng.
A.., lạnh quá! Quần áo ướt sũng thật lạnh, nàng cũng bị đông lạnh bị cảm mất rồi.
Nàng bước cao bước thấp đi tới, chợt nghe sau lưng trong bụi cỏ tiếng “rầm” vừa vang lên, bả vai mạnh bị đè xuống, hai cái gì tròn tròn sắc nhọn liền đè trên bả vai. Một đoàn hơi nóng hầm hập hơi thở phun trên cổ của nàng......
Lông tơ toàn thân Long Phù Nguyệt đều dựng lên!
Có sói! Nếu như nàng đoán không lầm, vật khoát lên trên vai nàng hai chân trước của con sói, mà cái nóng hầm hập hơi thở kia chính là hơi thở của con sói phun ra, nó đang chờ nàng......
Nàng dù sao ở Miêu trại nhiều năm, chung quanh Miêu trại cũng có bầy sói thường lui tới, nàng đã sớm nghe những trưởng lão từng nói qua, sói thích ở sau lưng bổ nhào vào bả vai của người, ở phía sau thì tuyệt đối không thể quay đầu, một khi quay đầu, liền sẽ bị sói cắn cổ họng! Đến lúc đó, thần tiên cũng không thể cứu!
Nhưng, nàng tuy rằng đã nghe nói qua, nhưng rốt cuộc chưa thấy qua.
Lúc hai cái móng vuốt của con sói kia mới đáp đến đầu vai của nàng, nàng thiếu chút nữa sẽ theo bản năng mà quay đầu nhìn lại. May mắn, nàng đúng lúc đang nhớ lại truyền thuyết kia. Đầu quay lại một nửa, lại chạy nhanh chóng quay lại.
Chỉ sợ tới mức trong lòng phốc phốc nhảy loạn, gần như đụng tới miệng.
Thân hình của nàng cứng ngắt, bỗng nhiên như tia chớp vỗ một cái trên cánh tay có thanh xà Đồ Đằng.
Vù! Một hình ảnh màu xanh hiện lên, chỉ nghe sau lưng truyền đến một tiếng sói kêu rên, hai chân khoát trên vai nàng liền lập tức hạ xuống......
Long Phù Nguyệt nhân cơ hội nhảy về phía trước vài bước, lúc đó mới quay đầu lại, nhìn thấy phía sau cách đó không xa là một con sói đang nằm úp, khóe miệng có chỗ chảy ra máu đen, dĩ nhiên đã bị mất mạng.
Long Phù Nguyệt chưa hết kinh hồn, biết lại là tiểu thanh xà trên cánh tay cứu mình, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Đang muốn bước đi, lại trong lúc vô ý vừa ngẩng đầu, nàng bỗng nhiên giống bị định thân bị chôn chặt tại chỗ.
Ánh mắt! Ánh mắt xanh mượt!
Những đốm sáng giống như ngọn lửa của ma quỷ đang ở chung quanh trong bụi cỏ, sau cây to lòe lòe nhấp nháy, không dưới hai mươi cặp mắt......
Đám sói! Nàng lại gặp đám sói!
Long Phù Nguyệt sợ tới mức dưới chân lảo đảo suýt tí nữa té ngã.
Tiểu thanh xà của nàng tuy rằng lợi hại, nhưng hảo xà cũng không chịu nổi đám sói, nếu chúng nó cùng nhau đánh lại đây, dù là tiểu thanh xà chắc cũng không cứu được nàng.
Ông trời ơi, Ông địa ơi, phán quan thối, ngươi đem ta tới chỗ này là vì muốn cho sói ăn ta?
Vừa nghĩ tới không bao lâu nữa, nàng sẽ bị đám sói cắn xé thành một bộ xương máu chảy đầm đìa, cả người nàng liền phát run.
Xoay người muốn chạy, lại phát hiện sau lưng cũng có mấy cái đèn xanh lung giống như ánh mắt......
Xong rồi! Trời muốn nàng chết!
Long Phù Nguyệt cứng ngắc tại nơi đó, một cử động cũng không dám.
Bởi vì vừa mới có một con sói tự nhiên bị mất mạng, cho nên đám sói cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, mấy ánh mắt xanh mượt nhìn nàng, sau đó từng bước một tiến lại gần.
Vòng vây thu nhỏ lại một chút, sắc mặt Long Phù Nguyệt cũng đã trở nên trắng bệch, hai chân run rẩy.
Đàn sói này tựa hồ có thủ lĩnh thao túng phía sau, sau một tiếng sói