Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326821

Bình chọn: 7.5.00/10/682 lượt.

g Phù Nguyệt giống như con bạch tuộc đang ôm chặt lấy hắn xuống, hướng một đội binh lính phân phó một câu: “Đã bắt được đào phạm, ném tín hiệu truyền những binh lính khác trở về.”

Phượng Thiên Vũ liếc qua Long Phù Nguyệt, thấy khuôn mặt nàng bị dọa đến trắng bệch, vẫn cố tình làm bộ mắt thấy chết không sợ, gợi lên một nụ cười tà thản nhiên nói: “Y theo quân pháp xử trí.”

Long Phù Nguyệt cuối cùng hiểu được thế nào là y theo quân pháp xử trí.

Nàng bị đánh hai mươi đại bản!

Côn côn đỏ thẳm đánh cho nàng đến mông nở hoa.

Vốn y theo quân pháp, đào binh bị bắt trở về bị đánh bốn mưoi đại bản. Nhưng Long Phù Nguyệt tiếng kêu thảm thiết rất thê lương, giống như giết heo ( ^o^ ). Kêu đến mọi người cả hai doanh trại đều nghe.

Mỗi người đều hết hồn. Đến cuối cùng, Phượng Thiên Vũ chịu không được tiếng nàng gào khóc thảm thiết, giảm xuống hai mươi côn, cho dù như vậy, khi đã đánh xong, Long Phù Nguyệt cũng không đứng lên nổi nữa.

Long Phù Nguyệt lớn như vậy, cũng không có ai đánh nàng đau như vậy, đau đến nàng chết đi sống lại, quỳ rạp trên mặt đất, trong lòng đem mười tám đời tổ tông nhà Phượng Thiên Vũ hỏi thăm một lượt.

Nàng nghĩ muốn tự mình đứng lên, nhưng chân đau như vậy không như nàng nghĩ, vừa động toàn thân liền đau. Nàng ngẩng đầu nhìn xem chung quanh, chung quanh tập trung rất nhiều người, mỗi người trên mặt đều là bộ dạng vui sướng khi người khác gặp nạn.

Này, này, này, toàn là động vật máu lạnh! Tại sao không có một người nào đến nâng nàng dậy? Chẳng lẽ muốn nàng bò đi?

Trời ạ, nàng ngay cả ngủ ở lều nào cũng không biết, nên đi hướng nào đây?

Ai tới cứu nàng? Long Phù Nguyệt cuối cùng khóc rống. Nước mắt giống như hạt trân châu rơi xuống, rớt trên mặt đất, tạo thành một đám hố nhỏ. (khóc kinh quá >”<)

Một bàn tay bỗng nhiên vươn ra. Ngón tay thon dài lại mềm mại, trong suốt như bạch ngọc.

Là mỹ nhân nào tới cứu nàng?

Long Phù Nguyệt cảm kích ngẩng đầu. Rơi vào mắt là khuôn mặt yêu mị khuynh quốc khuynh thành.

Giờ phút này, gương mặt hé ra nụ cười như vân đạm phong khinh: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, lần này đã nhớ chưa?”

Gì! Tên yêu nghiệt chết tiệt! Thối biến thái! Long Phù Nguyệt nếu không phải mông nở hoa, nhất định sẽ đứng lên, đá hắn mấy cái cho hết giận.

Nàng cắn chặt răng, không để ý tới bàn tay trước mặt, cái đầu dài uốn éo, đi được vài bước liền để ý thấy đằng trước có một cái cột.

Nàng chậm rãi nhích người đi qua, ôm lấy cây cột kia, tuy rằng đau đến mồ hôi lạnh chảy ra, nhưng vẫn tự mình đứng lên.

Nàng thở dài một hơi, đang muốn không ngừng cố gắng, cứ như vậy bước đi vài bước.

Chợt nghe giọng tên biến thái thản nhiên phân phó: “Đem nha đầu này vào lều lớn của bổn Vương, bổn Vương tự mình thẩm vấn nàng.”

Cái gì? Còn muốn thẩm vấn? Nàng hiện tại đã muốn bị đánh mất đi nửa cái mạng, thẩm vấn tiếp, thẩm vấn tiếp, nửa cái mạng này của nàng cũng không còn…….

Còn không đợi Long Phù Nguyệt kịp phản ứng, đã có hai binh lính nâng nàng dậy, đưa vào trong lều lớn hoa lệ kia.

Lều lớn không hoa lệ giống như nàng tưởng tượng, có một cái án dài, phía sau án là ghế dài bọc lông bạch hổ, phía sau còn có cẩm tháp, chắc là nơi hắn nghĩ ngơi sau khi phê duyệt công văn.

Cả lều đơn giản mà lịch sự tao nhã.

Nhưng mà Long Phù Nguyệt lại không có tâm tình xem này nọ, đầu óc nàng hiện tại đang nghĩ thẩm vẫn sẽ sử dụng loại hình cụ nào: Ghế hùm, bàn chông, roi da….., không phải tên biến thái này sẽ dùng loại hình cụ này tra tấn nàng chứ?

“Vương gia, để nàng ở đâu?” Hai binh sĩ đang nâng nàng hỏi.

Hắn ngồi ở trên án thản nhiên nói: “Đặt cái chăn đệm ở dưới đât, đem nàng để ở đó.”

Hai binh lính nhanh nhẹn bố trí, đem Long Phù Nguyệt đặt ở chăn đệm dưới đất.

Long Phù Nguyệt nằm ở chăn đệm, tâm tình rối loạn, không biết hắn sẽ tra tấn mình như thế nào.

Phượng Thiên Vũ phất tay một cái, hai binh lính kia liền đi ra ngoài.

“Tiểu Nguyệt Nguyệt, hương vị bị đánh như thế nào?” Phượng Thiên Vũ vẻ mặt mang ý cười, ngồi xổm bên cạnh nàng.

Long Phù Nguyệt cắn chặt răng, không cam lòng yếu thế: “Hắc hắc, hương vị không tồi! Vương gia cũng có thể tự mình nếm thử chút ít!”

“Ha ha ha” Vẻ mặt Phượng Thiên Vũ vui vẻ cười ha hả: “Người có thể cho ta nếm thử hương vị này còn chưa sinh ra đâu! Đây là trừng phạt đối với đào binh!”

“Ta cũng không phải binh lính của ngươi! Làm sao có thể xem là đào binh ?” Long Phù Nguyệt cười nhạt.

Phượng Thiên Vũ sắc mặt trầm xuống: “Thân phận của ngươi ngay cả đào binh cũng không đúng! Ngươi xem như là trốn nô! Ngươi có muốn biết Thiên Tuyền quốc xử phạt trốn nô như thế nào hay không?”

Trốn nô? Chẳng lẽ so với đào binh còn ghê gớm hơn? Long Phù Nguyệt rùng mình một cái. Miệng vẫn không phục: “Ta cũng không phải người Thiên Tuyền quốc, tại sao lại trừng phạt ta?”

Phượng Thiên Vũ cười tà mị, đưa ngón tay nâng cằm nàng lên: “Trốn nô sau khi bị bắt trở về, sẽ đưa đến trói ngoặt hai tay, đánh gãy hai chân, sau đó nhét vào lồng heo….”

Hắn còn chưa nói xong, Long Phù Nguyệt đã bị dọa trắng bệch.

Ông trời ạ! Chế độ của Thiên Tuyền quốc thật biến thái! So với chủ nô còn


Disneyland 1972 Love the old s