tru ngân nga bi thương, đàn sói cúi thấp thân mình, chân trước phục xuống, chân sau lấy đà, Long Phù Nguyệt biết, sói bày ra tư thế này, đó là muốn tấn công!
Long Phù Nguyệt nhắm mắt lại: “Diêm vương Đại gia, phán quan thúc thúc, ta đến tìm các người uống trà đây…”
Uông! Uông! Uông! Uông! Uông! Uông! Một loạt tiếng chó sủa dồn dập từ phía sau truyền tới.
Đàn sói vốn đang muốn tân công, lần này tất cả dừng lại, bắt đầu xôn xao đứng lên.
Long Phù Nguyệt vốn đang nhắm mắt chờ chết, nghe được tiếng chó sủa, lại ngẩn ra, đây là thâm sơn sao lại có chó?
Nàng trợn mắt nhìn lên lại thấy một cái bóng đen đang phi nhanh lại đây.
Gần như chỉ trong nháy mắt sẽ đến trước mắt Long Phù Nguyệt.
Long Phù Nguyệt hoảng sợ, tập trung nhìn vào, cái bóng kia là một con chó đen to lớn, toàn thân là da lông bàn lóe sáng, lông thật dài che đi ánh mắt tỏa sáng, chỉ hé ra nửa con mắt, uy phong lẫm liệt .
Chó săn? Những con chó này là những con chó săn thiện nghệ!
Những con chó săn này ở trên người Long Phù Nguyệt hít hít ngửi ngửi, bỗng nhiên ngữa mặt lên trời thét dài một tiếng. Làm cho Long Phù Nguyệt kinh hồn bạt vía.
Theo tiếng thét dài, cách đó không xa có cái bóng trắng chợt lóe, một người giống như từ trên trời hạ xuống, như con chim to bay lại đây. Lập tức dừng lại bên cạnh Long Phù Nguyệt.
Long Phù Nguyệt vừa nhìn thấy khuôn mặt hắn, trong lòng liền nhảy dựng.
Phượng Thiên Vũ, người này dĩ nhiên là Phượng Thiên Vũ!
Đôi mắt Phượng Thiên Vũ lấp lánh khi nhìn thấy nàng, tựa tiếu phi tiếu nói: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, giặt quần áo không làm hao phí sức lực của ngươi, lại chạy đến đây ngắm trăng, xem sao, thuận tiện đánh sói?”
Long Phù Nguyệt cúi đầu, cười gượng hai tiếng, nói không ra lời. Đàn sói hoang mang một chút, rất nhanh lại yên tĩnh xuống. Dù sao, chúng nó cũng không có ý định buông tha miếng mồi ngon này.
Nằm ở trên mặt đất, cúi đầu rít gào, lại muốn tấn công, tất cả chỉ trong nháy mắt.
Gương mặt Long Phù Nguyệt tái nhợt bất chấp tất cả nắm chặt ống tay áo Phượng Thiên Vũ, chết cũng không buông, nàng quyết định nếu phải chết trong miệng sói cũng phải kéo hắn chết cùng.
Phượng Thiên Vũ thấy tiểu nha đầu giương nanh múa vuốt giờ phút này giống như con chó nhỏ hoảng sợ núp sát vào hắn. Không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười. Cánh tay trái duỗi ra, bỗng nhiên đem nàng ôm lấy, ở bên tai nàng cúi đầu nói: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, ta dùng ngươi đi đánh sói nhé!”
Lời nói hắn thốt lên thật trầm ấm, nhưng trong lời nói lại đem Long Phù Nguyệt dọa nhảy dựng một cái.
Không đợi nàng phản ứng, hắn ôm nàng bay lên trời, hướng về phía bầy sói liền đánh một cái sau gáy.
Mắt thấy con sói đang chảy nước miếng, Long Phù Nguyệt sợ tới mức thất thanh thét chói tai, gần như làm điếc lỗ tai Phượng Thiên Vũ.
“Phốc” một tiếng, một cỗ nóng hầm hập gì đó vẩy ra lại đây, lại nghe âm thanh vật gì đó rơi xuống (đoán coi cái gì rớt a ^^~).
Đàn sói bỗng đứng lên tru dài một tiếng.
Long Phù Nguyệt gắt gao ôm cổ Phượng Thiên Vũ (tưởng đâu chị té a!), bị tiếng sói tru làm cho hoảng sợ, trợn mắt nhìn thấy. Thì ra trên chóp mũi có một nhúm lông sói. Con sói này so với bình thường lớn hơn một chút. Giờ phút này nằm trên mặt đất, đỉnh đầu một mảnh huyết nhục mơ hồ, liền bị Phượng Thiên Vũ chụp nát thiên linh cái.
Đầu sói? Đây là đầu sói?
Đàn sói mất đi thủ lĩnh, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, tru lên một tiếng, liền hướng bốn phía mà chạy.
Đôi mắt Phượng Thiên Vũ hiện lên một tia âm ngoan, hé ra gương mặt khuynh quốc khuynh thành cười tủm tỉm, hơi hơi vung tay lên: “Cục Cưng, lên!”
Đàn chó ngao màu đen kia sớm đã không còn kiên nhẫn, chỉ mong nghe được tiếng mệnh lệnh của chủ nhân, gầm rú một tiếng, hướng một con sói đánh tới.
Cục Cưng? Con chó ngao hung mãnh như vậy cư nhiên có một cái tên nhu thuận như vậy?
Khuôn mặt Long Phù Nguyệt xuất hiện vài đường màu đen: “Vị cửu vương gia này quả nhiên đủ biến thái, cái tên như vậy cũng có thể đặt.”
Chó ngao kia quả nhiên dị thường hung mãnh, giống như hổ lạc vào đàn dê, liền cắn chết vài con sói. Còn lại mấy con chạy trốn.
Măt thấy đàn sói thoáng chốc biến mất, Long Phù Nguyệt cuối cùng thở dài một hơi.
Chỉ nghe âm thanh lười nhác của Phượng Thiên Vũ truyền tới: “Nhuyễn ngpjc ôn hương thật mềm mại, tiểu Nguyệt Nguyệt ngươi còn muốn yêu thương nhung nhớ bản vương bao lâu?”
“A?”
Long Phù Nguyệt vừa mở mắt, lúc này mới phát hiện chính mình còn đang ôm chặt cổ Phượng Thiên Vũ. Mặt gần như đỏ tới tận cổ rồi, cuống quít buông tay ra, nhảy xuống dưới: “Ta…ta, hắc hắc, người là đại lão nhân gia sao lại đến đây? Đa tạ người, bằng không ta đã chết trong miệng sói rồi…”
Phượng Thiên Vũ cười tủm tỉm nhìn nàng: “Tiểu nha đầu, ngươi thật là có chút bản lĩnh nha, không có võ công lại có thể giết chết một con sói, bổn vương thật muốn xem ngươi.”
Hắn huýt sáo một tiếng dài, chó săn liền chạy về bên người, ánh mắt còn lộ ra vẻ khát máu.
Phượng Thiên Vũ cười dài nhìn Long Phù Nguyệt: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, cho ngươi hai lựa chọn. Một, cùng Cục Cưng của ta đánh nhau xem là ngươi lợ