cần không phải là đàn sói, tiểu thanh xà của nàng có thể cắn chết!
Long Phù Nguyệt bước càng nhanh hơn. Sau lưng hình như có cành lá rơi, một luồng sát khí bức người tràn đến.
Cái loại sát khí này tuy rằng vô ảnh vô hình, nhưng cực kỳ mãnh liệt, làm cho lông tơ toàn thân nàng đều dựng đứng. Nàng quay đầu lại, không khỏi hút một ngụm khí lạnh!
Sau lưng một cây đại thụ, xuất hiện một quái vật. Ước chừng cao bằng hai người, cả người là bộ lông tuyết trắng dài thẳng tắp, đôi mắt đen nhỏ hẹp dài, lỗ tai to lớn, cái mũi thật dài…
Lợn rừng? Thật đúng là bộ dáng của lợn rừng. Nhưng lợn rừng có sao lại có màu trắng? Còn có cái đầu lớn như vậy!
Long Phù Nguyệt hít sâu một hơi, nhìn thấy quái vật này đi về hướng mình. Đi thong thả mà tao nhã, từng bước một như đạp trong lòng nàng.
Con thú kia, rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ là giống đặc biệt hiếm có mà triều đại này mới có? Nó có thể ăn luôn nàng hay không?
Hai chân Long Phù Nguyệt trốn nhanh như đạn bắn.
Quái vật kia mũi phát ra tiếng thở phì phì, da đầu màu trắng run lên, đôi mắt trên cao nhìn xuống đánh giá nàng, mũi dài hạ xuống, cái mồm to đầy máu thở ra một đòan sương mù trắng.
Cả người Long Phù Nguyệt lạnh toát, trán đổ mồ hôi, nàng từng bước một lui về phía sau, quái vật kia không vội vã ăn nàng, giống như con mèo nhẹ nhàng đảo xung quanh nàng. Dường như đang suy nghĩ nàng đáng giá bao nhiêu phân lượng......
Rốt cục, quái vật mất đi kiên nhẫn bỗng nhiên rống to một tiếng, giống như sét đánh giữa không trung. Hướng về phía nàng lao tới thật nhanh!
Long Phù Nguyệt không dám chậm trễ, vỗ tay mấy cái, thanh xà bay lên trời, chuyển mình trên không trung, nhanh như tia chớp hướng đầu mũi quái vật đánh tới!
Quái vật to đầu kia, bị tấn công bất ngờ nên kinh hoảng, rụt đầu, một chân trước giơ lên hướng tới tiểu thanh xà mà đánh. Một trận gió lớn thổi qua, tiểu thanh xà bị đánh bay lên không trung.
Tiểu thanh xà này trơn trượt dị thường, đuôi bắn trên mặt đất, lại nhảy lên, tiếp tục đấu cùng quái vật đầu lợn rừng kia đánh.
Long Phù Nguyệt trên người một chút võ công cũng không có. Đương nhiên cũng không thể giúp gì cho tiểu thanh xà. Đứng xa ở một bên xem cuộc chiến.
Yết hầu lo lắng gần như muốn nhảy ra. Không phải Tiểu thanh xà sẽ đánh không lại quái vật này chứ? Choáng , nếu ngay cả tiểu thanh xà cũng không phải đối thủ của nó, nàng chết chắc rồi!
"Hắc hắc, tiểu nha đầu thì ra còn có chiêu thức ấy, bổn tọa thật khinh thường ngươi rồi." Một thanh âm bỗng nhiên từ phía sau nàng truyền đến.
Long Phù Nguyệt hoảng sợ, nhìn lại.
Phía sau cách đó không xa, không biết khi nào xuất hiện một người. Trên người mặc một kiện áo choàng màu đen rộng thùng thình, đầu đội mũ trùm lớn, nếp nhăn trên mặt chồng chất, nhìn không ra bao nhiêu tuổi. Một đôi mắt tinh quang bắn ra bốn phía, hiển nhiên võ công không hề thấp.
Long Phù Nguyệt lui về phía sau một bước: "Ngươi là ai? Quái thú kia là của ngươi?"
Người nọ lạnh lùng thốt: "Tiểu nha đầu, ngươi phá hủy chuyện tốt của ta, ta muốn đem ngươi bầm thây vạn đoạn!"
Trong lòng Long Phù Nguyệt chấn động mạnh, kêu lên: "Cam cổ là ngươi hạ?"
"Không tồi! Bổn tọa mất rất nhiều khí lực mới khiến cho bọn họ trúng cổ, không nghĩ rằng lại bị phá hủy trong tay tiểu nha đầu ngươi! Hắc hắc, nếu ta không đem ngươi xé nát ăn luôn liền rất có lỗi với bản thân!"
Long Phù Nguyệt thấy hắn từng bước một hướng ép gần về chính mình, trong lòng hoảng hốt, tuy rằng biết rõ trốn không thoát, nhưng là không thể đứng ở chỗ này chờ chết. Nàng kêu to một tiếng, xoay người bỏ chạy!
Lúc nàng còn đi học, tốt xấu gì cũng từng giật giải quán quân chạy 100 mét, lúc này lại khẩn trương sợ hãi, gần như xuất ra toàn bộ khí lực.
Vừa mới chạy được vài bước, trước mắt hình như có bóng trắng chợt lóe, nàng lắp bắp kinh hãi, vội vàng ngẩng đầu nhìn, không khỏi sắc mặt đại biến.
Một người đứng trước mắt.
Một thân quần áo tuyết trắng, tóc dài tựa sa tanh lại đen như mực rối tung, dung mạo tuyệt mỹ như đóa bách hợp đẹp nhất, bàn tay bạch ngọc vung phiến quạt. Nhìn Long Phù Nguyệt cười diêm dúa lẳng lơ: "Tiểu Nguyệt Nguyệt, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt!"
Phượng Thiên Vũ! Người này lại là Phượng Thiên Vũ! Sao hắn lại giống như âm hồn bất tán vậy?
Long Phù Nguyệt bùm một tiếng ngồi xụp xuống đất: "Trước có lang, sau có hổ, Diêm Vương Đại gia a, không bằng ngài nên đến trực tiếp thu ta!"
Phượng Thiên Vũ cười giống như hồ ly tinh, duỗi tay, liền đem nàng kéo vào trong ngực: "Tiểu Nguyệt Nguyệt, chúng ta thật đúng là hữu duyên, nhanh như vậy đã gặp mặt."
Long Phù Nguyệt nhìn thấy gương mặt yêu mỵ kia, trong lòng không biết nên cao hứng hay phẫn nộ, lắp bắp nói: "Ngươi...... Sao ngươi lại tới đây? Ngươi không phải đã hứa buông tha ta sao?"
Phượng Thiên Vũ phe phẩy quạt, từ tốn cười nói: "Nơi này phong cảnh tuyệt hảo, bổn vương đang ở đây thưởng thức cảnh đẹp, lại không nghĩ rằng sẽ đụng phải nha đầu ngươi."
Choáng váng! Một rừng cây bị tàn phá thì có phong cảnh gì đẹp? Người này tuyệt đối là cố ý!
"Uy, Tiểu Nguyệt Nguyệt, sao ngươi lại chạy giống nh