lẩn tránh.
“Không phải anh
đau thắt lưng sao? Sao động tác lúc này lại lưu loát vậy? Không phải là
giả bộ ở trước mặt Triệu Nghị đấy chứ, vì muốn đuổi anh ấy đi?” Tống Mộ
Thanh bước một bước nhỏ tới gần anh.
“Không có việc gì.” Ánh mắt của Lận Khiêm xẹt qua đỉnh đầu cô.
“Không đau?” Cô tiến tới trước mặt anh, trợn to hai mắt hỏi.
“Không đau.” Anh quay mặt đi.
“Còn nửa giờ nữa, hiện tại bác sĩ cũng chưa tới, không bằng rót một ly nước
để anh uống trước? Uống nhiều nước có lợi cho cơ thể.” Cô cợt nhã, bộ
dáng dịu ngoan.
“Không uống.” Mặt anh như phủ băng, hơn nữa càng ngày càng có khuynh hướng lạnh đi.
“Vậy thì ngồi xuống đi. Mặc dù em rất nguyện ý ngẩng nhìn anh, nhưng chiều cao chúng ta chênh lệch, đứng nói chuyện cổ em đau.”
“Ngồi lâu đau thắt lưng.”
“Đau em xoa xoa cho anh?”
“Không cần.”
Tống Mộ Thanh híp mắt lại, ánh mắt kia giống như mắt mèo trong đêm tối, xanh biếc.
“Hắc,… Lận đoàn trưởng, điều này anh cũng không cần, vậy giờ sao? Anh muốn cãi lời tổ chức? Thu thập anh!”
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Chương 44
Triệu Nghị như sinh trưởng trên sa lông, một chút ý tứ muốn đi cũng không có, tận tình ngội nói nhảm. Lận Khiêm cũng không biết lễ phép khách khí gì
nữa âm dương quái khí ừ a hai tiếng, mắt liền liếc Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh ở bệnh viện nhiều ngày như vậy rồi, sao có thể không có chút
ăn ý cơ chứ, biết ý anh là anh đau thắt lưng rồi, cô đỡ anh đến trên
giường nằm đi. Lập tức vội vàng đứng lên vươn tay đỡ Lận Khiêm, đặt tay
của anh vòng qua vai mình, một tay giữa, một tay vòng qua hông của anh.
Một loạt những động tác tự nhiên lưu loát như cô đã hầu hạ Lận Khiêm rất nhiều năm. Triệu Nghị thấy như vậy cau mày, trong lòng phát ra âm thanh ghen tỵ.
“Mình nói nha Lận Khiêm, cậu ở bệnh viện thật hưởng thụ.”
Tống Mộ Thanh đựng thẳng gối đầu lên, đặt trên đầu giường cho Lận Khiêm dựa
vào. Nhưng Lận Khiêm lập tức đặt gối đầu lại, nằm xuống, kéo chăn mỏng
lên đến dưới cổ, dáng vẻ tôi đã mệt. Tay Tống Mộ Thanh cứng đờ, không
biết khóc hay nên cười sững sờ tại chỗ.
“Chính cậu vào ở thử sẽ
biết?” Lận Khiêm nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái, lại giương cằm nhìn về phía giỏ trái cây hắn mang đến: “Đa tạ, lúc nào nằm viện nhớ thông báo
một tiếng, chúng tôi sẽ có quà lớn hơn một chút tặng cho cậu.”
Tống Mộ Thanh phù một tiếng bật cười. Hai người này đấu nhau, khó mà thấy
được. Một giống như lão hồ ly tiếu lý tàng đao, một người khác giống như quan quân huyết tính lạnh băng, giống như đang ở trong một vườn trẻ
vậy.
Cô cách chăn đẩy Lận Khiêm nằm xuống, để cho anh chú ý khi
nói chuyện một chút, đuôi mắt lại đảo qua Triệu Nghị, thấy hắn giống như không nghe thấy lời của Lận Khiêm, lúc này mới yên tâm lại. Người này
thù dai lắm, chỉ một chuyện nhỏ, sau mười tám năm hắn đều nhớ rõ ràng,
tìm cơ hội trả thù lại, làm cho người bị hắn chỉnh còn không hiểu rõ vì
sao.
Tuy nói bàn về mưu trí, Lận Khiêm không kém Triệu Nghị,
nhưng anh làm việc quang minh chính đại, không ưa hành vi tiểu nhân,
cũng sẽ không tình nguyện dùng. Nhưng Triệu Nghị chính là một tiểu nhân
không hơn không kém! Lận Khiêm đấu với hắn, không nói tới không chiếm
được tiện nghi, còn có thể bị thua thiệt.
“Công ty anh không có
việc ư?” Tống Mộ Thanh giống như vô tình hỏi/ Lời này ý tứ nhắc nhở hắn
có thể đi. Với đầu óc của người bình thường, làm sao có thể không nhìn
màu sắc thời thế hiện tại chứ? Không nhìn thấy nơi này không cần thêm
người hay sao?
Thái độ của Triệu Nghị thoáng chốc trở nên không
hứng thú, quệt quệt miệng, dựa vào lưng ghế sô pha, nhìn Tống Mộ Thanh
lắc đầu: “Mộ Thanh, sự chịu đựng của em càng ngày càng kém. Anh còn
tưởng rằng em còn có thể nhẫn nại thêm một lát nữa chứ.”
“Tính nhẫn nại của em vẫn luôn không tốt, anh cũng không phải là không biết.”
“Vậy phải xem là người nào, chuyện gì.” Triệu Nghị tự tin, hếch mày, cười
một tiếng: “Đối với người em quan tâm em luôn nóng vội, điều này đánh
mất rất nhiều vui thú. Nhìn một con mồi từng bước từng bướcđi vào bẫy,
sắp sửa sa lưới, là một việc hết sức hưởng thụ.”
Trong lòng Tống Mộ Thanh thầm mắng hắn biến thái, trên mặt lại là dáng vẻ khiêm tốn thụ giáo.
Cô từ nhỏ đã coi Triệu Nghị là một tấm gương, hoặc là mục tiêu. Hiện tại
trên người cô có rất nhiều thứ không phải là di truyền từ Tô Thanh và
Tống Bình, đa số là cô học được của Triệu Nghị.
Lúc hắn nói
chuyện giọng nói ngạo mạn, thủ đoạn tàn nhẫn quả quyết, cư xử với kẻ
địch luôn không để ý, coi trời bằng vung. Mặc dù cô không học được mười
phần mười nhưng cũng được năm phần. Cô cũng không trải qua chuyện vừa
giơ tay vừa nhấc chân, nhưng cũng bắt chước được ánh mắt, sau đó dần dần thành thục đem những thứ học được của hắn biến thành của mình, thành
một loại khí chất đặc biệt. Ở trên người cô, có sẵn mặt tàn nhẫn cương
dũng, cũng có mặt nhu tình như thủy, cũng không dễ dàng có thực hiện
được.
“Còn nói nhảm nhiều như vậy!” Lận Khiêm không nhịn được, chân mày nhíu lại thành một hàng, còn thiếu mở miệng đuổi người.
“Biết chặn mắt cậu, lập tức đi ngay!” Triệu Nghị sử
