hanh: “Anh sẽ không khuất phục.”
Áy náy vừa xuất hiện của cô bị một câu nói của anh đánh tan sạch. Vọt đứng lên, hai mắt trừng trừng, lông mày dựng đứng, bộ dáng mười phần cọp mẹ. Ở trong mắt Lận Khiêm, cảm giác được đây mới là Tống Mộ Thanh chân
thật, dáng vẻ yếu ớt yểu điệu trước mặt đàn ông không có, thậm chí bộ
dáng hung hãn này xem ra cũng hết sức….. khụ khụ, đáng yêu.
Trogn khi nh dần dần quên đi ước nguyện ban đầu của mình, đắm chìm vào cảnh
đẹp trước mắt, Tống Mộ Thanh dồn khí đan điền, trung khí mười phần, một
chữ từ trong miệng nhảy ra đủ để cho người khác đổi sắc.
“Phi!”
Anh không cho nói thô tục, cô cố tình phải nói. Tại sao anh muốn gì cô đều phải theo.
“Em cho anh biết Lận Khiêm, anh yêu nơi đó thì tới đó mà chơi đi, quản anh
phế tay hay gãy chân. Cô nãi nãi em không hầu hạ nữa!”
Toàn bộ
khí thế được triển khai, khí phách lộ hết ra ngoài. Nói xong cũng thu
thập đồ của mình, sau đó đặc biệt tự nhiên đặc biệt cao ngạo, đặc biệt
khiêu khích đánh trúng tóc Lận Khiêm. Cửa ‘rầm’ một tiếng, Lận Khiêm bị
một tiếng kia chấn động cả người ngửa về sau, ngẩn người một lúc mới lấy lại tinh thần.
Trong ký ức của anh, trừ lúc vừa mới vào bộ đội
thủ trưởng giáo huấn, còn chưa có người nào lớn tiếng rống với anhnhư
vậy. Từ khi biết Tống Mộ Thanh, phần lớn thời gian cô đều dùng giọng nói trêu chọc khiến người ta không thoải mái. Có lẽ gần đây thái độ của cô
quá tốt với anh, khiến cho anh lầm tưởng Tống Mộ Thanh nói chuyện luôn
mềm mại nhỏ nhẹ. Cho nên khi nghe cô nổi giận, anh không thích ứng được. Giống như ăn cháo trắng rau dưa đã lâu, chợt dừng lại ăn uống thịnh
soạn dẫn tới đau dạ dày vậy.
Không thích ứng được dẫn tới rất
nhiều biến chứng. Như, không muốn ăn, mất ngủ, giấc ngủ không chất
lượng, mau quên. Mà những biến chứng kia khi anh được bác sĩ cho phép
xuất viện, trở lại doanh trại vẫn không khỏi được, ngược lại càng có
khuynh hướng nghiêm trọng. Thỉnh thoảng còn kiểm tra điện thoại có cuộc
gọi hay tin nhắn nào chưa nhận hay không.
“Ai ai ai…….Khiêm tử,
cậu làm sao vậy, sao lại mất hồn nữa vậy.” Anh rể Lận Khiêm gõ một cái
lên bàn, nghi hoặc nhìn anh: “Nhìn sắc mặt này của cậu không giống như
là vừa mới được nghỉ ngơi motjt thời gian nha Thế nào, em dâu không chăm sóc tốt cho cậu?”
“Không có, anh vừa mới nói đến chỗ nào rồi?”
Lận Khiêm ngửa về phía sau, trốn tránh ánh mắt như X quang của hắn, mệt
mỏi day day huyệt thái dương.
Anh rể Lận Khiêm quét một vòng trên người anh, muốn hỏi cái gì, nghĩ đến tầm quan trọng chuyện mình vừa nói nên đè nghi vấn trong đầu xuống.
“Lần trao quân hàm này, cậu có ý kiến gì không?”
“Không có cái gì.” Lận Khiêm nhàn nhạt nói: “Điều này không liên quan đến em.”
“Ông ngoại cậu có lời muốn anh chuyển đến cậu, đối với chuyện này cậu nên để ý một chút, cậu đừng có bộ dáng không sao cả như vậy nữa.” Anh rể Lận
Khiêm bị thái độ này kích thích, có chút bất mãn nói.
‘Làm sao
cần em để ý, chuyện như vậy cũng không rơi đến trên đầu em.” Lận Khiêm
giống như nhìn thấu tất cả, sáng tỏ cười một tiếng.
Nghe Lận
Khiêm nói như vậy, anh rể anh đầu tiên là không hiểu, đang muốn hỏi Lận
Khiêm, thấy vẻ mặt “không tin anh chờ nhìn” của anh, cúi đầu suy nghĩ
trong chốc lát, sau đó liền tán đồng gật đầu. Lận Khiêm có năng lực là
rõ ràng, nhưng anh thăng quá nhanh. Cha và ông ngoại lại đang cầm quyền, bao nhiêu người ở sau lưng đỏ mắt nói lời chua chát, lòng nghi ngờ Lận
Khiêm dựa vào quan hệ mới lên đến vị trí bây giờ.
Lận Khiêm không quan tâm người khác nói như thế nào, chỉ cần anh biết mình dựa vào bản
lĩnh thật sự là được. Nhưng cha của anh không biết đang nghĩ gì nữa, ông quan tâm nhất là danh tiếng, làm cái gì cũng tính toán có thể bị người
lên án hay không.
“ Nhưng việc này liên quan đến tiền đồ của cậu, cha cậu sẽ đè xuống? Ai, đáng tiếc. Lần này nếu mà có cậu, vậy co như
hai mươi tám tuổi lên được chức đại tá, cả nước cũng không có nhiều.”
Hắn thở dài nói.
“Có cái gì mà đáng tiếc.” Anh hai chân duỗi
thẳng, rất thoải mái dựa vào ghế. Nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại
không thoải mái, xoay người bên nọ sang bên kia, giống như đứng ngồi
không yên.
“Hỏi anh một chút chuyện.” Anh dọ dự mở miệng: “Khi anh và chị họ cãi nhau, bình thường giải quyết như thế nào?”
“Cãi nhau với em dâu?” Từ chính ủy bát quái hỏi.
“Chắc là vậy.” Lận Khiêm nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
Anh không biết gây gổ là như thế nào. Nhìn người ta gây gổ cũng là hai
người tranh cãi đến đỏ mặt tới mang tai, thậm chí dùng quyền giải quyết. Những suy nghĩ một chút anh và Tống Mộ Thanh, từ đầu đến cuối chỉ có
mình cô nói. Cho nên, đâu coi như chưa tính là gây gổ, anh không thể xác định. Chỉ là cô thời gian dài như vậy cũng không có điện thoại hay nhắn tin, khiến cho anh cảm thấy bọn họ đang cãi nhau, mặc dù trường hợp
khác đi một chút. Nên nói là hai người bọn họ đang ở trong giai đoạn
chiến tranh lạnh.
“Haiz, còn không dễ làm! Phụ nữ a, em dụ dỗ cô ấy chẳng phải là được sao? Từ chính ủy hết sức già dặn nói.
Dụ dỗ? Dụ dỗ như thế nào, Lận Khiêm nghi ngờ. Phương châm