tác chiến, đường lối bộ chỉ huy anh rất rõ. Nhưng dụ dỗ người, hơn nữa còn là phụ nữ
đang tức giận anh chỉ là người mới.
Trong những ý kiến của tham
mưu Từ chính ủy đề nghị, anh hủy bỏ 59 điều, sử dụng điều cuối cùng,
cũng là đề nghị hợp thực tế nhất: Gởi tin nhắn!
Anh biết mấy lời
nói của Tống Mộ Thanh ngày hôm đó chỉ là lời nói lẫy, qua một thời gian
dài như vậy, hiện tại nên hết giận rồi. Đến nay vẫn chưa liên lạc với
anh, tức là bây giờ cô vẫn đang nổi nóng. Anh gọi điện thoại cho cô
không phải mình tới để cho cô mắng hay sao?
Cứ như vậy, Lận Khiêm ngửa mặt nằm ở trên ván giường cứng rắn, nhìn chằm chằm điện thoại
chừng 20’, cũng không biết nên nhắn cái gì. Nội tâm chần chừ hồi lâu,
rốt cuộc nghĩ xong một câu nói, chần chừ nhập vào, sau đó do dự nhấn gửi đi.
Vì vậy, 11h55’36’’, Tống Mộ Thanh nhận được tin nhắn đầu
tiên của Lận đoàn trưởng. Lúc ấy cô đang coi bản thân như bánh nướng áp
chảo, lật tới lật lui mấy chục cái, cảm thấy điện thoại rung liền lập
tức sờ soạng phía dưới gói. Vừa nhìn thấy bốn chữ ‘Đồng chí đoàn
trưởng’, cô kích động, thái độ vô cùng mừng rỡ.
Ha ha! Cùng cô đấu? Anh còn không thể ngoan ngoãn đầu hàng?
Nhưng khi cô đọc xong cộng thêm cả dấu chấm câu tổng cộng không hơn mười ký tự, nhất thời có vẻ mặt dở khóc dở cười.
Lận đoàn trưởng sau khi yên lặng 1 tuần, lấy một câu “ăn cơm chưa?” ngắn
gọn lần nữa xuất hiện ở trong thế giới mất cân đối của Tống Mộ Thanh.
Mà 11h59’59’’, Tống Mộ Thanh trả lời lời thăm hỏi thân thiết của Lận đoàn trưởng, toàn bộ nội dung là: Phi! Sau khi Lận đoàn
trưởng thân thiết thăm hỏi, Tống Mộ Thanh biến mất một tuần lễ. Lận đoàn trưởng rất là bình tĩnh, một chút tưởng tượng về cô cũng không có.
Thậm chí anh cảm thấy câu “Ăn cơm chưa” đã đem chuyện náo kia bỏ qua, cô
trả lời anh một từ “Phi” ‘xấu hổ mang giận’ có nghĩa coi như là hòa hảo
rồi.
Đối với một quân nhân sống một thời gian dài trong doanh
trại mà nói, một tuần lễ không liên lạc với bên ngoài đó là chuyện rất
bình thường. Nhưng nửa tháng đã qua mà Tống Mộ Thanh vẫn không gọi một
cú điện thoại cho anh, trong lòng anh bắt đầu cảm thấy xuống dốc.
Coi như về phương diện này Lận đoàn trưởng không có kinh nghiệm, nhưng chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy đúng không? Kết lại không phải hiện tại
hai người nên tình nồng ý mật mới đúng chứ? Vậy mà qua gần nửa tháng một chút liên lạc cũng không có, đây không phải là có vấn đề xảy ra?
Nghĩ như vậy Lận đoàn trưởng liền luống cuống. Chẳng lẽ thật sự chọc giận
cô? Cho tới nay, giữa bọn họ đều là Tống Mộ Thanh chủ động, một khi cô
buông tha quyền chủ động, quan hệ giữa hai người cũng biến thành mỏng
manh không xác định, thật giống như là một cửa sổ giấy, đâm nhẹ một cái
là rách.
Lúc này vừa mới bắt đầu, cứ như vậy liền giải tán sao?
Dĩ nhiên không thể! Thật vất vả buông mặt mũi do dự nửa ngày chủ động
gọi qua, tổng đài nhắc nhở không có người nào nghe máy, gọi lại liền
thông báo khu vực không phủ sóng. Gọi lại, tắt máy!
Liên lạc
không được với Tống Mộ Thanh, ở doanh trại nhiều ngày cũng không cảm
thấy như vậy. Trong lòng anh như lửa đốt, thế nhưng quanh thân khí lạnh
từng chút từng chút tỏa ra ngoài.
Phạt cả đám tiểu binh đứng quân tư một giờ trên sân huấn luyện, khiến cho cả đám cóng đến trái tim nhỏ
run lên một cái, nghĩ thầm. lúc này chỉ sợ thực sự là xong đời.
Đỗ Tử Đằng đoán được một chút nội tình, một giờ trôi qua liền kéo hai chân run lập cập trốn vào trong nhà cầu, gửi một tin nhắn cho Tống Mộ Thanh.
“Chị dâu nhỏ, cứu mạng…..” Tống Mộ Thanh thấy tin nhắn này khi cô mở máy sau khi tắt máy 22h22’. Lúc này liền cong khóe miệng.
“Tình huống thế nào, mau báo.” Đỗ Tử Đằng ước chừng núp ở góc nào đó, giọng nói cũng có chút có tật giật mình.
Tống Mộ Thanh có thể suy ra được cậu ta một tay bịt lấy lỗ tai một tay khác che miệng lại, ghé đầu sát điện thoại nói.
Trong khi nghe cậu ta miêu tả cặn kẽ tính khí tự dưng cổ quái của Lận đoàn
trưởng, cùng với tố cáo động một chút là phạt bọn họ, Tống Mộ Thanh lần
nữa xác minh phương án tác chiến.
Địch không động, ta không động! “Chị dâu nhỏ, chị cần phải làm chủ cho chúng em….” Ngữ điệu của cậu ta
thê thảm buồn bã, dư âm còn văng cẳng bên tai.
Trần Mặc Mặc tựa
vào bả vai Tống Mộ Thanh nghe lén toàn thân nổi lên một tầng lại một
tầng da gà, yên lặng ngồi trở về, vẫn còn sợ run cả người.
Tống Mộ Thanh cầm điện thoại tay run hạ xuống, rất nhanh điều chỉnh lại ngữ điệu cho tốt.
“Đỗ Tử Đằng, không phải tôi không muốn cứu cậu, thực sự là không thể ra
sức. Đoàn trưởng các cậu luyện binh của anh ấy, tôi là một người ngoài
làm sao quản được đây? Huống chi chính là do các cậu tìm, ai cho khi
diễn tập các cậu khiến cho anh ấy mất mặt?” Cô vừa nói mát vừa lanh tay
lẹ mắt ngăn Trần Mặc Mặc vươn tay vào túi xách chuẩn bị sờ ví tiền của
mình.
Đỗ Tử Đằng nhếch khóe miệng cười đùa, một bộ ngu ngốc: “Chị dâu nhỏ, làm sao chị có thể là người ngoài đây? Chị chính là người
trong bộ của chúng ta. Người nào không biết đoàn trưởng của chúng ra
bướng bỉnh đầu như con lừa, nhưng mà a