Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326002

Bình chọn: 9.00/10/600 lượt.

ờ, cô bắt đầu sợ Lận Khiêm có ý

đồ với mình, cô cũng không thể nắm chắc, hoặc là càng khiến cho cô sợ

hãi, căn bản anh không có tâm tư gì với cô.

Cô cắn chặt môi dưới. Vài âm thanh đơn điệu chờ đợi càng khiến cô thấy thời gian thật lâu.

Điện thoại thông.

“Lận Khiêm……”

“Anh tới cửa rồi, đợi thêm một lát.”

Giọng nói trầm ấm của anh khiến cho cả người cô ấm áp. Theo bản năng nhìn ra

ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy dưới ánh đèn sau cổng, một bóng dáng cao to đang chạy chậm tới bên này, bóng dưới đất dần dần bị kéo dài. Tống Mộ

Thanh không đợi kịp đẩy cửa xe ra, chân vừa đặt xuống đất liền cảm thấy

đau đớn.

Cô quên, cô không đi giày liền chạy ra.

“Xảy ra chuyện gì, làm sao lại ăn mặc như thế này mà đến đây?”

Thấy cô lảo đảo một cái, Lận Khiêm sải mấy bước liền vượt tới đỡ cô. Nhìn

lên nhìn xuống đánh giá cô, trong mắt đều là nghi ngờ và lo lắng.

Cô thật vất vả xây được bức tường thủ thành, chỉ một ánh mắt của anh, liền sụp đổ.

Chóp mũi Tống Mộ Thanh đau xót, tầm mắt nhìn xuống mu bàn chân. Vốn bàn chân trắng muốt đã bị bụi đất làm cho dơ bẩn, thậm chí còn có ít vết máu

khô.

“Đợi lát nữa rồi hãy nói, trước tiên đem tiền xe trả đã.”

Lận Khiêm cau mày, khoác chăn lên người cô thật chặt, thanh toán tiền xe,

thành tâm nói cám ơn với tài xế. Quay đầu lại nhìn thấy chân của cô, lại thấy rầu.

“Làm sao em không nói anh mang đôi giày ra?”

“Quên.”

“……Đi thôi.” Anh thở dài.

Tống Mộ Thanh còn nghĩ rằng anh sẽ nghĩ biện pháp gì, nhưng nghe được câu

này, không khỏi thất vọng. Vừa mới bước chân, cả người đột nhiên liền

ngửa ra sau, bị ôm ngang, tâm cũng nhảy dựng lên.

Lận Khiêm đối

với địa hình quen thuộc, ôm Tống Mộ Thanh quẹo trái quẹo phải, cứ thế

không cho người khác trông thấy hai người bọn họ. Dưới ánh sáng lờ mờ,

Tống Mộ Thanh sững sờ ngốc lăng nhìn anh, mày kiếm đen dày, đuôi mắt dài nhỏ, sống mũi anh tuấn, thuận theo nhìn xuống đôi môi đang mím chặt.

“Anh sợ người khác nhìn thấy chúng ta, là xấu thanh danh của anh?” Cô đột nhiên hỏi.

Lận Khiêm rũ mắt liếc cô một cái: “Anh sợ người khác nhìn thấy làm xấu thanh danh của em.”

“Hừ, nguyệt hắc phong cao, Lận đoàn trưởng ở trong doanh trại ôm ôm ấp ấp

với một cô gái không rõ thân phận, truyền đi sẽ không dễ nghe.”

“Nửa đêm canh ba, em mặc váy ngủ chạy tới doanh trại tìm đàn ông, truyền đi càng không dễ nghe.”

“Vừa rồi lính canh cửa tận mắt nhìn thấy anh ôm em đi vào, anh còn không đi

giết người diệt khẩu?” Cô như nhộng bị cả cái chăn ôm trọn, tiến gần đến cổ anh, dựa đầu vào, không khỏi khiêu khích nói.

Vừa rồi cô nhìn rõ, khi Lận Khiêm khom lưng xuyên qua chân cô, nếu không phải là có dây mũ, cằm của anh thật sự rớt xuống đất.

“Cái gì em cũng đừng quan tâm, hắn là người của anh.”

Ý tứ của Lận Khiêm là, tiểu binh kia là người của anh, sẽ không sao,

tuyệt đối sẽ không đem chuyện như vậy tiết lộ ra bên ngoài. Mà Tống Mộ

Thanh theo thói quen đem một câu bình thường nghĩ ra nhiều ý. Câu này

thường thường xuất hiện ở trong những cảnh nam tử báo đạo từ trời giáng

xuống, si tình cường hãn ôm chầm lấy nữ chính,lời kịch khiến cho người

ra mơ màng, tự nhiên như vậy Tống Mộ Thanh lại suy theo một hướng khác.

Mặc dù cô cảm thấy ý kia dính lên người bạn trai mình thì thật hoang

đường.

Cô nặng nề hừ một tiếng, đem đông lạnh đến nổi da gà đưa

vào trong gáy của anh. Cảm thấy Lận Khiêm cứng người, vùi đầu vào trong

ngực anh cười hả hê.

“Thật ấm áp…..”

Lận Khiêm cười khổ,

để tùy ý cô coi mình như cục cưng ấm áp mà dùng. Vòng qua phòng họp vẫn

sáng đèn, cũng không kêu người an bài chỗ ở cho Tống Mộ Thanh, trực tiếp bồng cô đến ký túc xá của anh, đặt lên giường, rồi cầm bình thủy ra

ngoài.

Tống Mộ Thanh thừa dịp anh rời đi quan sát phòng một chút, không có gì biến hóa, vẫn giống như lần trước nhìn thấy. Ngay cả chỗ

đặt cốc nước trên bàn cũng không thay đổi. Nếu không phải lần trước thấy Lận Khiêm thay quần áo ở nơi này, cô nhất định sẽ nghĩ đây chính là căn phòng mẫu của doanh trại, chuyên để cho người ngoài vào thăm. Nửa đêm

canh ba, thời gian đặc biệt này, lại ở nơi ký túc xá đặc biệt này, hơn

nữa cô nam quả nữ sống chung, cảnh tượng thật đặc biệt. Tống Mộ Thanh

cảm thấy thật may mắn khi thấy được một Lận Khiêm chỉ mặc áo trong màu

đen bó sát người, bóng lưng to lớn lắc lư ở trước mặt mình, dụ hoặc

khiến cô chỉ muốn nhào tới. Cô một thân trẻ tuổi nhiệt huyết, một nữ

thanh niên bình thường, có ý nghĩ như vậy,mặt hồng tim đập, hô hấp tăng

nhanh, mắt phát lục quang, phản ứng là bình thường. Nhưng Lận Khiêm bị

phản ứng của cô dọa nhảy lên.

“Mặt làm sao lại đỏ như vậy, bị cảm?”

Bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán, Tống Mộ Thanh mới phục hồi tinh thần lại. Có chút mê mang ngẩng đầu nhìn Lận Khiêm, đột nhiên lại cúi đầu xuống.

Không chịu yếu thế, đổi trắng thay đen nói: “Anh không sờ em…em có thể

đỏ mặt sao?”

“Không phải em đỏ mặt anh mới sờ em ư?” Vừa nói vừa

đặt một chậu nước nóng ở dưới chân cô, mang theo giọng ra lệnh: “Nâng

chân ra.”

Tống Mộ Thanh không cam lòng đáp một tiếng, ngoan ngoãn vươn chân ra không chút khách khí đặt lên


Polaroid