Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326193

Bình chọn: 9.5.00/10/619 lượt.

mà bên phải cô chính là vách tường kính bóng loáng.

Tống Mộ Thanh bật cười phì một tiếng, những lời nói này, là anh nói về cậu của mình sao? Trong thang máy,

Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy người ở phía sau đang nhìn chằm chằm vào

mình. Ánh mắt kia rất không thiện ý, mặc dù không đến nỗi cô cảm thấy

rợn tóc gáy, nhưng cũng rất không thoải mái.

Cô quay đầu lại nhìn, cũng không có ma quỷ hay người gì khả nghi.

“Sao vậy?” Lận Khiêm thấy cô không ngừng quay đầu lại, hỏi.

“Không có gì. Đã đến.”

Cô nghĩ đây chỉ là ảo giác của mình, có lẽ là tiểu cô nương nào đó bị mê

bởi vẻ đẹp của Lận đoàn trưởng, ước ao ghen tị trừng cô cũng không

chừng. Bỏ qua nghi ngờ, đi theo Lận Khiêm ra khỏi thang máy.

Anh dẫn cô đi thẳng về phía trước, xem ra là đã hỏi thăm phòng bệnh của Tống Bình ở đâu.

Nhìn ánh mắt e lệ chờ đợi sau đó mất mác của y tá nhìn anh, cảm thấy anh âm trầm cũng phải là không thể được.

Nhờ “phúc” của Tam Tử, hiện tại Lận Khiêm vô cùng hiểu rõ chuyện của nhà

cô, xét thấy những chuyện không có thể diện của Tống Bình, mặc dù tiểu

bối như anh không nên phán xét nhân phẩm của Tống Bình, nhưng nhất định

trong lòng cũng có một suy nghĩ cân xứng. Chính cô cũng không còn sót

một chút tình cảm với Tống Bình, nhưng mà đối với cô mà nói, thủy chung

là có quan hệ máu mủ. Trong lòng cô biết, nếu là người khác nằm bệnh

viện, tất nhiên Lận Khiêm sẽ không ngó nhìn tới. Dưới mắt cô, anh có

thể làm được chuyện này, trong lòng cô đã cảm động rối tinh rối mù lên

rồi.

Đột nhiên anh ngừng lại, Tống Mộ Thanh không chú ý, lập tức đụng vào lưng của anh, vuốt vuốt mũi nhìn chằm chằm anh.

“Anh nên mua một chút đồ phải không, lần đầu tiên tới mà tay không thì không tốt lắm.” Anh buông tay cho cô nhìn.

“Đừng giả bộ giả tỏi, không phải lần đầu tiên tới đã liếc mắt đưa tình với y

tá hay sao? Không nhìn thấy người ta thấy anh đều kích động không đi nổi hay sao?” Tống Mộ Thanh không biết có mùi vị gì nhìn hai người y tá đã

đi qua vẫn không không ngừng quay đầu lại nhìn rồi thì thầm.

“Anh chỉ tới hỏi bác sĩ hỏi thăm bệnh tình của cha em mà thôi, không hề làm những chuyện khác.” Lận Khiêm vô tội nói.

Tống Mộ Thanh cảnh cáo hừ một tiếng: “Anh mà dám làm cái gì đó, em liền…”

“Đã biết, em muốn anh chết cho em xem.” Lận Khiêm lập tức nói tiếp tỏ rõ

anh vẫn luôn nhớ kỹ lời cô nói. Bộ dáng thành khẩn giống như hạ cờ đỏ

tuyên thệ vậy.

Tống Mộ Thanh lập tức cảm thấy từ trước tới nay

không hề hài lòng, ngẩng đầu nhìn đi về phía trước, cũng không nhìn

phương hướng, Lận Khiêm liền kéo cô về.

“Bên kia là toilet.”

Còn chưa tới cửa phòng liền nghe thấy một âm thanh chói tai của một nữ

sinh, lớn tiếng ồn ào, thỉnh thoảng còn có tiếng bác sĩ khuyên bảo, cùng với một tiếng van xin yếu ớt vô lực của người phụ nữ.

“Thật xin lỗi, người thân bệnh nhân đã thông báo rồi, người ngoài không thể đi

vào quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi. Ai… Cô không thể đi vào.”

“Tôi muốn vào thăm cha nuôi tôi, tại sao ông lại ngăn tôi?”

Nghe được tiếng ‘cha nuôi’ kia, Tống Mộ Thanh lập tức nhăn mày lại, sắc mặt

cũng biến thành khó coi khác thường. Theo bản năng cô tìm kiếm bóng dáng Tô Thanh trong đám người, không ngoài dự liệu nhìn thấy bà không có

cách nào dựa vào trên vách tường, lộ ra vẻ mặt vô cùng khổ sở.

“Trước tiên cô cứ xuống lầu dưới nhìn mẹ cô trước, đừng có mà gây ầm ĩ ở đây

có được không ? Có chuyện gì chờ ông ta tỉnh rồi lại nói.” Tô Thanh sắc

mặt trắng bệch, khom người, gần như là ăn nói khép nép đối với cô gái

trẻ tuổi.

Trong lòng Tống Mộ Thanh bừng lên ngọn lửa vô danh, hận không được lập tức xông tới nắm cánh tay Tô Thanh để cho bà đứng ngẩng

đầu ưỡn ngực.

Bà mới là người vợ Tống Bình cưới hỏi đàng hoàng,

Tống phu nhân danh chánh ngôn thuận. Bà giữ cho Tống Bình hai mươi năm,

vì mặt mũi của Tống Bình, thời điểm khó khăn nhất cũng không hỏi nhà mẹ

một phân tiền. Trong lòng khổ nữa cũng không có nói qua một câu oán hận, dễ dàng tha thứ ông ta ở bên ngoài làm loạn đã đủ, tại sao lại còn phải dễ dàng tha thứ một đứa con gái của tiểu tam chạy đến trước mặt bà la

to nói lớn.

Lận Khiêm kéo tay Tống Mộ Thanh, đẩy bàn tay đang siết chặt của cô ra, mười ngón tay nắm chặt lấy.

Tống Mộ Thanh hít sâu một hơi, mới bình phục vẻ tức giận.

“Tại sao bà không để cho tôi thấy cha nuôi tôi, bà cho rằng bà là ai a? Tôi

cho ông biết, đừng cho là tôi không biết bà nghĩ gì, bà nghĩ thừa dịp

ông ấy gặp chuyện không may chiếm hết tất cả tài sản, có đúng không ?

Tôi sẽ không để cho bà đạt được.”

Tô Thanh xuất thân là tiểu thư

khuê các, chưa từng tiếp xúc qua loại người cậy mạnh không nói đạo lý.

Tâm đối phương không tốt, nhưng bà được nuôi dạy là không nên nói những

điều không có giáo dưỡng này.

“Thật sự không phải là tôi cố ý

ngăn cô không gặp ông ấy, bác sĩ nói hiện tại ông ấy cần nghỉ ngơi, chờ

đến khi ông ấy tỉnh lại, nhất định tôi sẽ ngay lập tức thông báo cho cô. Cô xem, có được hạy không…”

“Mẹ!”

Tống Mộ Thanh lên tiếng cắt đứt bà, tránh khỏi tay Lận Khiêm với thế hùng hổ xông tới.

di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m Giày cao gót đập lên mặt đấ


XtGem Forum catalog