Polaroid
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327611

Bình chọn: 8.5.00/10/761 lượt.

hớ thật sao? À cũng phải, quý nhân như cô Tạ đây làm sao nhớ một người nhỏ bé như tôi chứ…”

Trương Vạn Phúc, đương nhiên Tạ Kiều nhớ rõ, nhưng cô hy vọng cả đời này không gặp lại người này. Một hồi chuyện cũ bị cô ép buộc mình phải quên đi thì bỗng nhiên lại hiện lên rõ ràng. Cô căng thẳng, kinh hãi đến nỗi giữ chặt ống tay áo gã, gã liền cau mày nói: Làm việc cho có quy củ, dám đắc tội với thần tài của tôi thì cô cứ chờ xem!

Cô buông dao nĩa trong tay xuống, nhìn gã đàn ông đối diện, không nói lời nào. Gã đàn ông đưa tấm danh thiếp bằng hai tay, vẫn cười nói nịnh nọt như cũ: “Cô Tạ, đây là danh thiếp của tôi, tôi mới mở một công ty, sau này còn phải nhờ cô Tạ giúp đỡ cho.”

Trong đầu cô trống rỗng, không hiểu vì sao gã cần cô giúp đỡ, nhưng vẫn máy móc nhận lấy, cũng không xem mà chỉ cầm. Trong lòng gã đàn ông thì lại thầm nghĩ: Mẹ kiếp, cao giá cái gì chứ, chẳng qua chỉ là tình nhân của tên họ Phan thôi mà, lại còn làm cao, nếu không có tao, mày có thể bám vào tên họ Phan sao, còn không nhớ à, kỹ nữ!

Thế nhưng, đôi mắt gã vẫn chứa ý cười, gã cẩn thận nói: “Cô Tạ, chẳng ngại cô chê cười, thời buổi này kinh tế đình trệ, làm gì cũng phải có người quen. Cô xem, chúng ta quen biết đã lâu, cô giúp tôi nói với Phan tiên sinh một câu, nếu Phan tiên sinh nhìn vào mối quen biết giữa chúng ta thì hẳn là sẽ nâng đỡ. Tôi sẽ chia phần trăm cho cô, không để cô thiệt đâu, cô thấy sao?”

Cuối cùng Tạ Kiều đã hiểu ra, “Ông Trương, việc làm ăn của ông sao lại tới tìm tôi? Hẳn là ông nên đi tìm anh ta, việc này e là tôi không giúp ông được.”

Trương Vạn Phúc lại nở nụ cười: “Ôi, không phải là cô Tạ đang khách khí đấy chứ? Hiện giờ ai chẳng biết, chỉ cần cô nói một câu, thì còn chờ Phan tiên sinh gật đầu nữa là xong thôi, xem ra…”

Gã ta còn chưa nói xong Tạ Kiều đã đứng phắt dậy, cầm lấy túi xách rồi nói: “Thật xin lỗi, tôi không giúp ông được, ông tìm nhầm người rồi.”

Tạ Kiệu vội vàng như chạy nạn, lang thang không mục đích trong làn gió lạnh, chiếc áo khoác trên người cũng không thể cản được luồng gió giá rét, tay chân cô lạnh toát, cả người run rẩy. Cô vẫn có thể thấy được Trương Vạn Phúc thì lại sợ hãi chạy. Ánh mắt thô lỗ của gã đàn ông đó như xuyên thấu cô, khiến cho cô có cảm giác cực tục tĩu. Cái vỏ bọc mạnh mẽ của cô để che đi vẻ yếu ớt lại bị gã đàn ông vừa xuất hiện dùng búa đập vỡ. Thì ra, cô vẫn yếu đuối, cho dù cô tìm một vỏ bọc để trốn vào cũng không được. Tinh thần cô hoảng loạn, tâm ý phiền loạn, cô cũng không biết mình đi đâu, nhớ đến rất nhiều chuyện, cuối cùng càng nghĩ lại càng rối. Lúc cô ngẩng đầu lên thì phát hiện ra đèn ven đường đã sáng, thì ra cô lang thang ngoài đường lạnh lẽo nguyên một buổi chiều. Cô mờ mịt nhìn bốn phía, không biết cô đã đi đến đâu, ánh mắt dừng trên đỉnh của một tòa nhà cao tầng, thì ra cô tới khu vực gần đài truyền hình.

Cô đứng nhìn đến ngây ngốc, nhìn tòa nhà lớn, cũng nhìn cô gái xinh đẹp, phong thái nổi bật bước ra từ tòa nhà. Cô ấy ăn vận rất đẹp, nhất là chiếc áo choàng đỏ như lửa, lúc ra ngoài, vạt áo bị gió khẽ thổi bay lên, điều này khiến cô nhớ đến hình ảnh Ninh Tiêu Nhã hôm ở cửa hàng của Phan Dương Dương. Trên đầu cô gái đó đội một chiếc mũ trắng, thoa son đỏ tươi. Cô biết cô gái đó, là người cô đã từng gặp ở sân golf, Viên Lệ Lệ. Cô ấy cười rất tươi, đi đến phía chiếc xe ở ven đường, có người xuống xe mở cửa cho cô ấy, rồi cô hơi hạ thắt lưng như đang hôn người ở trong xe, tiếp đó cửa xe được đóng lại, chiếc xe màu đen liền khởi động, chậm rãi hướng ra đường chính, hòa vào dòng xe cộ.

Tạ Kiều vẫn đứng yên ở đó, dường như ánh mắt đang xuyên qua tất cả mọi thứ mà dừng lại trên một hình ảnh ở nơi nào đó. Cho dù tiết trời giá lạnh khiến cô gần như đông cứng lại nhưng cô vẫn đứng đó không nhúc nhích. Cô gái xinh đẹp, chiếc xe màu đen, cả người mở xe cho cô ấy nữa, đều rất quen, quen thuộc như những thứ cô có thể thấy mỗi ngày quanh mình vậy.

Không biết qua bao lâu, rốt cục cô cũng đưa tay che miệng hà hơi, xoay người lại liền thấy phía sau cũng có một chiếc xe. Có một người đàn ông mặc chiếc áo khoác mỏng màu đen dựa vào xe ở bên đường hút thuốc, vừa hút thuốc vừa nhìn cô. Khuôn mặt tuấn tú ẩn hiện trong làn khói trắng, cũng không biết người đó đã đứng bao lâu rồi, cô chỉ biết dưới chân anh có đến năm sáu đầu mẩu thuốc, đến giờ vẫn hơi bốc khói.

Cô như bị đóng đinh vào chân, trong nhất thời không thể nhúc nhích nổi, trái tim cũng như được lắp mô-tơ mà đập điên cuồng. Cô không thể khống chế được, cũng chỉ biết sững sờ đứng im. Người đàn ông dùng chân dập tắt điếu thuốc, mở cửa xe rồi nói: “Anh theo em nguyên một buổi chiều, lạnh chết mất, bây giờ mời anh uống một tách cà phê đi.” La Hạo sững sờ trong mưa, nhìn bóng dáng Tạ Kiều dần biến mất khỏi tầm mắt, nỗi đau sâu trong tim khiến anh chậm rãi ngồi xuống, vùi mặt vào khuỷu tay, rơi vào nỗi bi ai vô tận.

Tạ Kiều đứng tại chỗ không nhúc nhích. Người đàn ông liền bước tới kéo cánh tay cô, đẩy nhẹ cô vào xe, lại cúi đầu đeo dây an toàn cho cô rồi mới vòng qua đầu xe vào trong, kéo cửa kính lên và bật hệ thống s