ải hối hận không?”
Tạ Kiều cảm thấy sống mũi cay cay, không biết là do nhiệt tỏa ra từ lò nướng hay rượu trái cây đã phát huy tác dụng mà mặt cô nóng bừng lên, cả hốc mắt nữa. Trong lòng hơi khó chịu, cô cầm ly rượu lên uống một ngụm, mới đầu là lạnh, khi đến cổ họng liền biến thành cay. Cô khụt khịt mũi rồi nhẹ nhàng lắc đầu, cố gắng làm cho mình cười lên, “Không, vì sao phải hối hận chứ. Con người sinh ra vốn sẽ có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn, người ngoài ý muốn, tình cảm ngoài ý muốn, hơn nữa, lúc ở bên anh em rất vui vẻ, cho nên, em còn muốn cảm ơn anh đã cho em nhiều ngày vui vẻ như vậy…Cô Ninh đó rất tốt, hai người rất xứng đôi, em cảm thấy vui mừng thay cho anh.”
Cô nói xong lại uống nhanh một ly rượu. La Hạo nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt nóng rực ẩn chứa một đám sương mờ. Anh cầm lấy bình rượu, chậm rãi rót cho cô và cho mình, khó khăn mở miệng nói: “Không phải cảm ơn anh, bởi vì lời em nói cũng là lời anh muốn nói.”
Họ lại rơi vào khoảng trầm mặc, cứ một chén lại một chén nữa. Có lẽ là vì cảm xúc của hai người quá nhiều, cũng có lẽ là bởi họ đã uống nhiều rượu, La Hạo bắt đầu nói rất nhiều, đều là những lời anh đã từng nói với cô lúc hai người còn bên nhau. Tạ Kiều không ngờ anh vẫn nhớ rõ ràng như vậy. Thời gian vui vẻ trước đây như một cuốn phim điện ảnh chiếu lại, nước mắt chảy từ mặt cô xuống, nhưng cô vẫn cố gắng mỉm cười, mỉm cười rơi lệ, lại lắng nghe anh lầm bầm nói: “Biết không Tiểu Kiều, các cô ấy nói cho anh biết là em quay về Hàng Châu, nói là em trai em bị bệnh, thế mà em lại không nói cho anh biết. Anh đến Hàng Châu, nhưng đến lúc đấy anh mới phát hiện ra những hiểu biết của anh về em đúng là quá đáng thương. Em biết không, cho tới bây giờ em vẫn chưa hề nói chuyện của em với anh. Anh gặp được dì của em, bà ấy nói em ở cùng mẹ, ngay cả hoàn cảnh đó của gia đình, em cũng không nói với anh. Bà ấy không nói cho anh biết em và mẹ em ở đâu, em nói xem, Hàng Châu lớn như vậy, anh phải tìm em thế nào đây? Còn nữa, nào có hai người yêu nhau nào lại phân định rõ ràng vậy không, anh tặng em trang sức thì làm sao chứ, đó là cách biểu hiện tình yêu của anh với em, em không chấp nhận, biến một mảnh chân tình của anh thành hư không.”
Tạ Kiều lau nước mắt, rút một điếu thuốc trong hộp thuốc của anh ra, châm lửa từ lò nướng, rít một hơi thật sâu. La Hạo liếm môi rồi nói: “Cho anh một điếu.”
Tạ Kiều đưa luôn điếu trong tay cho anh, lại châm một điếu khác, chỉ còn mình La Hạo tiếp tục nói: “Cứ cho là em không yêu anh rồi muốn rời đi nhưng cũng đừng không nói tiếng nào với anh thế chứ. Cho dù là một cái cớ sứt sẹo thôi cũng được, anh sẽ không quẩn quanh vướng bận, anh không phải loại người như vậy. Khiến cho anh phải tìm em trong một thế giới đông đúc như ruồi bọ thế này, có người nào như em không, phải, anh cũng không đúng, mẹ kiếp, lúc đó là anh bất đắc dĩ em biết không. Trên đời này anh hận nhất là bị người khác xem thường, em biết La Kiện chứ, đó là anh cùng bố với anh, đối với chuyện không may mà anh gặp phải, em biết anh ta nói gì không? Anh ta nói anh ta hận không thể coi như không quen biết anh. Tiểu Kiều, tình người ấm lạnh trên thế giới này anh đã nếm trải không ít lần, người con gái anh yêu còn cố tình giáng cho anh một đòn cảnh cáo, em nói em đi theo ai không tốt, hả? Với Đông tử…còn bảo Dương Quần đưa lại đồ cho anh, em chê anh còn chưa đủ khó chịu nên cố ý hủy hoại anh có phải không?”
Tạ Kiều dùng hai tay che mặt, nhẹ nhàng lắc đầu, lại nghẹn ngào: “La Hạo, xin lỗi, xin lỗi anh…”
La Hạo ném điếu thuốc đi, tóm lấy tay cô, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt và ánh mắt hồng hồng của cô, anh cất giọng khàn khàn: “Anh nói này, Tiểu Kiều, Đông tử ấy, em thích hắn ở điểm gì? Hắn có thể cho em cái gì? Ngoại trừ thương tổn ra hắn không thể cho em cái gì cả, hôm nay em cũng thấy đấy, hắn không chỉ có một người phụ nữ là em, ngoài Viên Lệ Lệ ra hắn còn đầy đàn bà.” Anh nói xong rồi lại nhớ đến lời Phan Đông Minh từng nói với anh, nói rằng Tạ Kiều vì hắn mà sống chết muốn theo, La Hạo càng hận lại càng đau lòng. Anh nắm chặt bả vai Tạ Kiều như muốn đánh thức đầu óc mê muội của người con gái này, “Sao em lại ngốc như vậy hả Tiểu Kiều, rời xa hắn đi, rời xa đi…”
La Hạo đang kích động, Tạ Kiều chỉ cảm thấy như thể anh muốn bóp nát xương bả vai mình vậy. Cô giãy giụa muốn đứng lên, có lẽ uống rượu hơi nhiều nên có chút choáng váng, lao ra lấy áo choàng của mình ở một bên ghế rồi nói: “La Hạo, đã muộn rồi, em phải đi đây.”
La Hạo thống khổ đưa tay lau mặt, cả vóc dáng cao lớn ngồi trên chiếc ghế nhỏ trông có vẻ rất tiều tụy. Anh ý thức được mình hơi say, trầm mặc một lúc rồi nói; “Thật xin lỗi, Tiểu Kiều, chỉ là anh…”
Tạ Kiều rưng rưng cắt lời anh: “Điều anh nói em đều biết, nhưng em không có cách nào, xin lỗi.”
Cô xoay người lao ra khỏi cửa như chạy trốn, đến bên ngoài mới phát hiện trời đang mưa. Lúc ra đến đầu ngõ thì La Hạo đuổi kịp theo sau, tóm lấy cánh tay cô rồi xoay mạnh cô lại, trong mắt giăng đầy tơ máu. Giọng nói của anh mang theo chút nghẹn ngào, trên mặt là vẻ sầu khổ, “Tiểu Kiều, em