ưởi.
Hơi ấm phả lên người thật dễ chịu, cô dựa vào ghế, không nói lời nào cũng không động đậy, để mặc cho người đàn ông đưa cô đến một nơi cô không biết.
La Hạo vẫn trầm mặc, cho đến khi chờ đèn đỏ anh mới lên tiếng, trong giọng nói không thể nghe ra cảm xúc gì: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Biết rõ anh không nhìn nhưng cô vẫn miễn cưỡng nhếch môi mà không có một tiếng cười, cô nói; “Vì sao em phải khóc, em sẽ không khóc, khóc đủ rồi, mệt mỏi rồi.” Nói xong cô liền cảm thấy trên mặt ngưa ngứa. La Hạo đưa hộp giấy ăn qua, khẽ thở dài, hạ cửa xe xuống rồi lại châm một điếu thuốc.
Lúc trước Tạ Kiều chưa bao giờ hoảng hốt, nhợt nhạt như vậy. Cho tới giờ cô vẫn là người thích cười nói, hoạt bát như một con chim non, thích nói nhiều chuyện tinh quái với anh, hoặc là đọc truyện cười trên mạng. Nhưng bây giờ Tạ Kiều ngồi bên cạnh anh trông có vẻ rất gầy, không hồng hào như trước, cũng không còn hoạt bát nữa. Từ lúc cô lên xe vẫn chỉ quay đầu nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, không nhúc nhích. Anh chỉ có thể nhìn thấy dưới đôi mắt cụp xuống của cô là hàng mi rất dài được ánh đèn ngoài cửa sổ rọi lên một vầng sáng mơ hồ, gần đến mức anh chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được nhưng cảm giác lại rất xa cách. Cả người cô mờ lên một vẻ yếu ớt trong vầng sáng nhạt lấp loáng, không hề chân thực chút nào. Cô ngồi bất động như thể dòng suy tư đã bay đến một nơi xa vậy. Anh đi theo cô từng chút, dừng lại theo cũng nguyên một buổi chiều, trong gió lạnh trông cô thực bất lực, có thể thật sự cô rất mệt mỏi. Anh hạ mi mắt nhìn đến hai bàn tay cô đang nắm chặt, rất dùng sức nắm lại, bàn tay gầy gò lộ ra những đốt ngón tay. Trong lòng anh đột nhiên có cảm giác khó chịu không thể nói rõ được, đang chậm rãi tràn khắp lồng ngực, cũng như làn khói từ trong miệng anh đang dần phủ kín anh vậy. Điếu thuốc đã gần cháy hết, rốt cục anh cũng không nhịn được bèn thấp giọng nói: “Tiểu Kiều, vì sao không để mình thoải mái một chút chứ, không nên chà đạp chính mình như vậy.”
Tạ Kiều có chút hấp tấp mà ngẩng đầu lên, như thể không nghe thấy gì hoặc không hiểu anh nói gì, sau đó cô dùng giọng nói mệt mỏi khiến anh đau lòng mà nói: “Em đâu có, em rất tốt, rất nhẹ nhõm.”
Vẻ cô đơn, yếu ớt của Tạ Kiều, cả khuôn mặt đầy nước mắt đả kích rất lớn tới La Hạo. Ném đầu lọc thuốc rồi anh nắm chặt tay lái, đập mạnh vào còi khiến Tạ Kiều giật mình. Cô hoảng hốt nâng tầm mắt lên nhìn gương mặt như chứa một bí mật của anh. Trong mắt cô ngấn lệ nhưng lại quật cường không chịu nhỏ xuống. La Hạo thầm chửi một tiếng; “Lại tắc đường, mẹ kiếp, chán chết.”
Giao thông ở thành phố này vốn là như vậy, lại đang lúc giờ cao điểm vào cuối chiều. Xe của họ bị kẹt trong dòng xe cộ, xung quanh đều là xe, chỉ đến khi đèn xanh mới có thể nhích chút một như con ốc sên mà chậm rì tiến về phía trước. Bên cạnh cô là người mà cô ngày đêm mong nhớ, nhưng nay đã là chồng chưa cưới của người khác, bỗng nhiên cô nghĩ, tại sao sự tình lại thành ra như vậy, khổ sở đau đớn như mũi khoan xuyên tận xương tủy.
Có tiếng chuông điện thoại vang lên, rốt cục La Hạo cũng quay mặt ra nhìn cô. Lúc này cô mới biết là điện thoại của mình, lấy điện thoại ra rồi tiếp chuyện, là thím Lưu, hỏi cô đã muộn như vậy rồi sao còn chưa gọi tài xế đến đón. Cô nói còn ăn cơm với bạn rồi cúp điện thoại.
La Hạo gục trên tay lái, lại đưa tay xoa xoa mặt, nhìn chằm chằm vào đuôi xe phía trước rồi nhẹ giọng nói: “Tiểu Kiều, em cứ như vậy có vui vẻ không? Đi theo anh ta em có vui vẻ không? Anh đi ra từ hội sở đã nhìn thấy em, gọi em mấy tiếng mà em vẫn không nghe thấy, anh đi theo em ba vòng, em vẫn không ngẩng đầu hay liếc mắt nhìn anh một cái, em đang nghĩ gì vậy?”
Vẻ mặt của cô lại hiện vẻ hoảng hốt, khóe môi khẽ giật. La Hạo nghe kĩ mới rõ được, cô nói: “Vui vẻ, đó là cái gì thế…”
La Hạo hơi rùng mình, trái tim bỗng nhiên như bị một bàn tay siết chặt, bị chà đạp, bị xé rách, nỗi đau khiến anh như muốn co quắp lại, muốn tự hành hạ mình, muốn…ôm lấy người bên cạnh như đi vào cõi thần tiên nhưng lại chỉ là cô gái còn mỗi cái xác mà thôi. Rốt cục anh cũng không chịu nổi cơn đau này, từng cơn sóng nhiệt dâng trào lên hốc mắt. Nhưng anh không thể, anh dùng ý chí kiên cường nhất trong đời buộc mình nắm chặt lấy tay lái, sau đó vùi mặt vào khuỷu tay. Anh không dám nhìn Tạ Kiều nữa, anh sợ chỉ nhìn một cái thôi thì sẽ không thể chịu được nỗi đau đớn mà ôm lấy cô. Nếu làm như vậy, anh sợ chính mình sẽ vĩnh viễn không buông tay được, chẳng hà đến thời gian dài đằng đẵng, sông cạn đá mòn, trời đất hủy diệt, cũng sẽ không buông tay nữa…
Cuối cùng dòng xe cũng thông thoáng, những xe phía trước chậm rãi đi tiếp. La Hạo vẫn gục trong khuỷu tay không nhúc nhích, chiếc xe phía sau đã không kiên nhẫn mà ấn còi. Tạ Kiều không nhịn được liền đưa một ngón tay lên chọc vào cánh tay La Hạo. La Hạo ngẩng mặt lên, đầu anh bị chính anh vò thành ra bù xù, hai con mắt hồng hồng. Tạ Kiều nhìn anh, khẽ mỉm cười rồi nói: “Đèn xanh rồi, đi thôi, lát nữa cảnh sát đến phạt đấy.”
La Hạo ngẩng đầu nhìn đèn xanh, bỗng nhiên hào sảng cười nói: “Cảnh
