i rượu. Đây là chuyện có nằm mơ Phan Đông Minh cũng không dám nghĩ đến. Hắn phấn khích y như một đứa trẻ mới lần đầu rơi vào lưới tình. Đây là lần đầu tiên Tạ Kiều chủ động hôn hắn, hắn không kìm nén được, bèn dùng sức ôm chặt lấy cô. Hắn cảm thấy môi mình còn run rẩy hơn Tạ Kiều. Đây là chuyện hắn trông đợi bấy lâu nay, không biết từ khi nào nữa, hắn giống như một bệnh nhân nguy kịch, đang mỏi mòn tìm kiếm phương thuốc chữa trị cho mình. Tạ Kiều đúng như cây thuốc phiện, làm cho hắn bớt phần đau đớn, nhưng cũng khiến hắn muốn dừng mà không dừng được, cho dù có bị nghiền xương thành tro tàn hắn cũng không muốn dừng lại.
Phan Đông Minh khẽ gầm gừ, vừa lồm cồm bò lên người cô, vừa nhiệt tình hồi ứng nụ hôn bất ngờ này. Toàn bộ quá trình hắn đều ôm mặt Tạ Kiều như thể đang nâng niu một vật báu dễ vỡ, nhẹ nhàng hôn, khẽ nỉ non. Tạ Kiều không hề biết, thì ra trí nhớ của Phan Đông Minh lại tốt đến vậy. Những lời cô đã từng nói trước kia, những chuyện cô đã làm, thậm chí vào lần gặp đầu tiên cô mặc áo màu gì hắn cũng nhớ rõ. Hắn nói, hắn không quên được. Sau đó là một chuỗi lời xin lỗi, xin tha thứ, hắn nói, xin cô cho hắn một cơ hội, một cơ hội để chuộc tội.
Hai hàng mi ướt đẫm của Tạ Kiều chạm vào mặt hắn, bên tai vẫn là tiếng nỉ non không ngớt của hắn. Cô để tâm cảm thụ mỗi động tác run rẩy của hắn, ngay cả lúc hắn giải phóng chính mình.
***
Ngày hôm sau, Phan Đông Minh vẫn dậy sớm như thường lệ, tinh thần có vẻ vô cùng phấn chấn. Hắn đến công ty, bao công việc đều sắp xếp ổn thỏa, chẳng qua, hắn đang sốt ruột được đưa Tạ Kiều đi. Tối hôm qua, nụ hôn của Tạ Kiều như một liều thuốc trợ tim khiến “ý chí chiến đấu” trong Phan Đông Minh bỗng sục sôi, niềm tin cũng tăng lên. Hắn muốn đấu với anh trai mình, hắn phải tập trung tinh thần một cách tối đa. Hắn không thể để Tạ Kiều ở lại đây khiến hắn phân tâm được, sắp xếp ổn thỏa cho cô xong, hắn mới có thể tập trung tinh thần để đối phó với tình hình khó khăn trước mắt.
Nhớ đến lời nói hôm qua của anh trai, hắn không kìm được nụ cười lạnh lùng. Anh hai hắn là người như thế nào, mấy năm trước đáng ra hắn phải thấy rõ ràng. Có lẽ hắn bị rút não hoặc não úng nước nên mới nhờ anh ta giúp đỡ, còn tưởng rằng ông anh trai từng “làm cách mạng” oanh liệt nhưng thất bại mấy năm trước sẽ có lòng tốt, không thể ngờ ý chí anh ta lại sắt đá tới mức đó. Được, hắn nghĩ, vậy thì tôi sẽ thử xem, muốn ép tôi sao, chỉ sợ “cá không chết mà lưới đã rách” thôi, để xem ai hơn ai!
Mấy lời nói đó của Phan Chấn Nam như kích thích “ý chí chiến đấu” trong hắn. Hắn nghĩ, đã bao lâu rồi hắn không gặp được đối thủ như vậy. Hắn lại nghĩ về những năm trước, khi ấy cùng nghịch cầu tuyết trên dòng sông đóng băng với lũ trẻ, có một tên cao hơn hắn một cái đầu đã tóm lấy cổ hắn, dí mặt hắn xuống sàn băng lạnh buốt hòng bắt hắn cầu xin tha thứ. Đáng tiếc, trong từ điển của Phan Đông Minh chưa bao giờ xuất hiện mấy từ ngớ ngẩn như “xin tha thứ” hay “thỏa hiệp” cả. Cuối cùng, thằng nhóc đó bị ánh mắt đỏ au của hắn dọa cho khiếp sợ, rồi rốt cuộc, người chịu thiệt đương nhiên không phải là Phan Đông Minh hắn. Còn hiện giờ, hắn vẫn cười lạnh, nắm chặt cây bút trong tay như thể đó là cổ của kẻ thù.
Về thái độ của người nhà, biểu hiện của anh hai đã đủ để hắn có chút đề phòng, thậm chí, đối với ai nên dùng kế gì, hắn đều đã nghĩ cả. Hắn tuyệt đối không buông tay bỏ Tạ Kiều. Họ càng dồn ép, ý chí quyết tâm của hắn lại càng dâng cao, cũng giống như lúc bơm bóng bay, càng nhấn mạnh tay thì bóng lại càng phồng to. Mẹ hắn rất dễ mềm lòng nên sẽ không phải là cửa ải khó khăn. Còn bố hắn, chắc chắn có chút khó khăn, nhưng hắn không sợ, hắn đã nghĩ ra cách đối phó với tính tình của bố từ lâu rồi. Hắn thầm thề trong lòng, hắn sẽ không giống Phan Chấn Nam của năm đó, một khi đã “dựng cờ khởi nghĩa” thì chắc chắn phải “mã đáo thành công”, hắn nhất định không thể giống Phan Chấn Nam. Hắn hung hăng nghĩ, Phan Chấn Nam, rồi anh xem, anh là đồ bỏ đi thế nào!
Hắn suy nghĩ đến xuất thần, không ngờ một câu lại bật qua kẽ răng: “Đồ bỏ đi!” Mấy vị quản lý nhìn vẻ mặt xám xịt của ông chủ thì không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, cũng không hiểu hắn gọi họ vào văn phòng rồi ngồi đó làm gì. Chẳng lẽ, sếp lớn lại bỗng dưng có hứng cho họ thấy tuyệt kĩ biến đổi sắc mặt giống như lúc ở Tứ Xuyên? Đang lúc buồn bực, họ chợt nghe một tiếng “rắc”, chiếc bút máy trong tay bị hắn bẻ gãy, đến khi mực xanh bắn đầy tay hắn mới hoàn hồn, nhìn bàn tay dính mực mà như không có chuyện gì xảy ra. Một vị quản lý vội vàng rút giấy ăn trên bàn ra đưa cho hắn rồi hỏi: “Phan tiên sinh, anh không sao chứ?”
Bỗng nhiên Phan Đông Minh cười, thoải mái nói: “Ấy, sao lại thế này, sao lại gãy rồi, chắc là chất lượng kém.”
Hắn nói chuyện với mấy viên quản lý vô cùng thoải mái, một tay quản lý hay nói đùa lên tiếng: “Đúng rồi, vậy mà còn kêu là hàng hiệu, còn không bằng bút mực của bọn tiểu học. Lần trước tôi đến Thâm Quyến kí hợp đồng, đang kí được một nửa thì tắc mực, đểu thật.”
Mấy người cười sang sảng, Phan Đông Minh lại xoa xoa tay, nói: “Hôm nay gọi mọi ngườ