Snack's 1967
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326002

Bình chọn: 9.5.00/10/600 lượt.

hắn khuỵu xuống. Phan Chấn Nam đưa tay ra đỡ hắn theo bản năng nhưng bị hắn đẩy ra. Hắn cố chịu đau, bám vào tường, từng bước đi ra ngoài.

Phan Chấn Nam lấy tay day thái dương, ngồi thụp xuống sofa. Anh ta nghĩ, Đông Tử lớn lên cùng anh ta từ nhỏ, tính tình bướng bỉnh, ngang ngược, trên mặt luôn mang theo một vẻ kiêu hãnh, tự tin mà quật cường. Nhưng Đông Tử của hôm nay, anh ta chưa bao giờ thấy. Anh ta cũng chưa bao giờ tưởng tượng được, một thằng bé làm vương làm tướng ở khu nhà của quân đội, hay chơi súng bắn nước, chơi trốn tìm, một thằng bé hay chạy theo sau mình gọi “anh hai” lại đột nhiên biến thành một người có thể so găng với anh ta, đối đầu phân cao thấp. “Đừng khóc, về sau, chỉ có hai chúng ta thôi, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa. Có thể tin anh một lần không?”

Tối hôm đó, mãi đến khuya, Phan Đông Minh mới về biệt thự, có thể là vì một buổi xã giao bất đắc dĩ. Hắn uống không ít, cà vạt trên cổ đã xộc xệch, mái tóc rối bời, bước chân hơi loạng choạng, dáng vẻ chật vật này đúng như kiểu của một người đàn ông vừa bước ra khỏi quán bar vậy. Vừa vào phòng ngủ, hắn đã nằm vật ra, từ từ nhắm hai mắt lại. Tạ Kiều vừa tắm xong, ra khỏi phòng tắm lại không thấy Phan Đông Minh trong phòng ngủ nữa. Cô mở cửa ra, liền thấy Phan Đông Minh đứng trên dãy hành lang gần ngọn đèn chùm lớn, đi qua đi lại, như đang gặp phải một chuyện rất khó giải quyết, như đang suy nghĩ đối sách, trong chốc lát lại chống tay lên thành lan can yên lặng đến thất thần, thỉnh thoảng lại đưa tay vò tóc. Một bàn tay khác của hắn cứ lặp đi lặp lại một động tác đơn điệu, từ chiếc bật lửa phát ra tiếng “tách tách”. Tạ Kiều đứng yên, không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn theo bóng dáng hắn.

Phan Đông Minh hút hết điếu này đến điếu khác. Bác sĩ đã từng dặn hắn trong thời kì dưỡng bệnh thì nên bỏ rượu, thuốc. Tuy nhiên, việc xã giao trong công việc không thể tránh uống rượu được, còn hút thuốc như thế này khiến thần kinh căng thẳng của Phan Đông Minh như được trút hết ra vậy. Chất nicotin đắng chát khiến đầu lưỡi hắn như tê dại đi, trong miệng lại có chút vị của nước mắt, vừa chua vừa mặn. Cổ họng bị khói thuốc hun đặc, vừa hít một hơi, hắn liền đau vô cùng, nhưng cảm giác đau đớn này không thể sánh bì với nỗi đau đang dày vò ở một nơi nào đó. Điếu thuốc trên tay đã hết, hắn định rụi nó trong gạt tàn nhưng lại xoay người. Chân hắn lại phát đau, đau buốt vô cùng, đau đến mức khiến hắn bực bội. Bỗng nhiên, hắn đưa tay ra, dí điếu thuốc cháy dở vào mu bàn tay kia. Trong không khí liền tỏa ra thứ mùi khen khét của da thịt bị đốt cháy, vừa ngửi thấy, hắn đã buồn nôn. Hắn lại châm một điếu khác, vừa hút một hơi đã bị sặc, hắn gục trên thành lan can ho khan, ho mạnh đến mức cả người run rẩy, như thể hắn muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng vậy.

Đứng nhìn hồi lâu, khuôn mặt Tạ Kiều đã đẫm nước mắt. Một Phan Đông Minh trong bộ dạng này, với một người lúc nào cũng tao nhã, khóe môi luôn ẩn hiện nụ cười ngạo nghễ, ánh mắt như thể thông suốt mọi sự, sắc bén, tinh anh, một Phan tiên sinh luôn tản ra khí chất vương giả, cùng là một người sao? Cô chậm rãi bước đến, chỉ một đoạn đường ngắn mà lại xa như cách cả nghìn núi trăm sông. Hắn vẫn đứng đó ho. Cô muốn đưa tay chạm vào lưng hắn nhưng lại kìm xuống, chỉ nhẹ giọng nói: “Đừng hút thuốc nữa, bác sĩ nói là không tốt.”

Phan Đông Minh bị giọng nói đột ngột của cô làm cho hoảng hốt, điếu thuốc trong tay rơi xuống. Hắn xoay người lại, thấy hai mắt cô đã đỏ hồng. Tạ Kiều cúi người nhặt điếu thuốc lên, rụi trong gạt tàn, lại kéo tay hắn lên, nhìn vết sém đen trên mu bàn tay hắn, cô cố kiềm chế nước mắt, nhẹ giọng nói: “Anh…sao phải thế chứ, chà đạp bản thân làm gì? Cũng muộn rồi, đi ngủ thôi.”

Phan Đông Minh không nói lời nào, để mặc cô kéo mình vào phòng ngủ.

Cô giúp hắn xả nước ấm cho hắn tắm. Lúc hắn ra ngoài cởi áo choàng tắm để thay bộ đồ ngủ, Tạ Kiều nhìn thấy vết thương trên chân hắn đỏ sẫm, hơn nữa còn sưng lên. Bác sĩ Cát từng đưa đến một lọ dầu xoa bằng thảo dược, cô tìm một lúc mới thấy, liền xoa cho hắn, vừa thoa dầu vừa nói: “Về sau đừng uống nhiều rượu như vậy nữa, cả thuốc lá nữa, hút ít thôi, không có lợi cho sức khỏe của anh.”

Cô lại thoa thuốc mỡ trị bỏng lên mu bàn tay hắn, chỗ đó đã nổi lên một bọng nước đo đỏ. Tạ Kiều nâng mí mắt nhìn hắn. Phan Đông Minh không nói gì, hắn chỉ dựa vào thành giường, ngoảnh mặt nhìn màn đêm tối như mực ngoài cửa sổ. Không biết hắn đang nghĩ gì, sắc mặt không có chút biểu hiện nào cả.

Cả người hắn lạnh toát, không chút hơi ấm. Tạ Kiều nhìn bộ dạng này của hắn mà bỗng thấy có chút xót xa. Chờ dầu ngấm đều vào da, Tạ Kiều đứng dậy định vào toilet, bỗng Phan Đông Minh hỏi khẽ: “Kiều Kiều, em đi đâu thế?”

Tạ Kiều quay người lại, cố nặn ra một nụ cười, giơ hai tay lên, “Toàn là dầu này, đi rửa rồi quay lại ngay thôi mà.”

Phan Đông Minh gật đầu, “ừ” một tiếng rồi lại ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể ngoài việc này ra thì chẳng biết làm việc gì khác.

Nằm trên giường, hai người đều không mặc áo ngủ, nhưng cũng không nói chuyện với nhau. Thỉnh thoảng