Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325792

Bình chọn: 8.00/10/579 lượt.

i tới là để nói với mọi người, mấy hôm nữa tôi phải đến công ty chi nhánh ở Thượng Hải, ở đây tạm do phó tổng Trình phụ trách. Có khả năng là tôi ở lại đó khá lâu, có chuyện gì thì cứ chuyển bưu kiện hoặc gửi fax cho tôi.”

“Á.” Phó tổng Trình nói: “Nhưng mấy hôm trước, anh đã hẹn gặp La tiên sinh rồi, hai ngày tới sẽ bàn về chuyện khối đất kia, giờ phải trả lời anh ta thế nào đây?”

Phan Đông Minh tựa lưng vào ghế, nói cười: “Cũng không phải là tôi không quay lại, gấp gì chứ, cứ để anh ta chờ đi.”

Phó tổng Trình gật đầu và nói: “Vậy được rồi, tôi sẽ bảo cô Vương gửi hồi âm cho thư ký Trần, nói là hành trình của anh có chút thay đổi, sau này bàn tiếp.”

Phan Đông Minh nhăn mặt nhíu mày, “Thư ký Trần? La tiên sinh nào hẹn gặp tôi?”

“À, hai anh em họ luôn khiến chúng tôi lẫn lộn, được rồi, gọi là La lớn và La nhỏ đi. Là La nhỏ hẹn anh.”

“La Hạo?” Phan Đông Minh ngồi thẳng dậy, đặt tay lên bàn, lại nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Chuyện này không phải là do La Kiện phụ trách à, sao lại đổi thành La Hạo?”

“Nghe nói hai anh em họ cãi nhau ghê lắm, giờ ra riêng rồi.”

“Cái gì cơ?” Phan Đông Minh ngạc nhiên, rồi lại gật đầu và nói: “Vậy được, lần này tôi đi Thượng Hải hơi gấp, hẹn cậu ta một tuần sau đi, địa điểm thì anh tự chọn, không cần ở văn phòng gò bó làm gì, tìm một chỗ yên tĩnh là được rồi.”

Lúc này di động của hắn đổ chuông, mấy viên quản lý biết điều nên rời đi. Phan Đông Minh tiếp điện thoại, cười nói: “Cảnh Sinh, nghe nói hồi Tết anh sang Nhật Bản?”

Không biết tay Lương nói gì trong điện thoại mà vẻ mặt Phan Đông Minh ngày càng xám xịt. Hắn chậm rãi đứng lên, bước đến trước khung cửa sổ, ngày càng siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Bỗng nhiên hắn dứt khoát xoay người lại, chiếc điện thoại cũng rời khỏi tay mà phi thẳng vào góc tường, tan thành bốn năm mảnh.

Hắn ấn điện thoại nội bộ, bảo thư ký nhanh chóng đặt hai vé máy bay đến Thượng Hải, rồi gọi điện cho Tạ Kiều bảo cô chuẩn bị đồ đạc để hắn lập tức về đón cô đi Thượng Hải. Tạ Kiều cúp điện thoại, ngồi ngây ngẩn trước bàn trang điểm, cầm lược chải tóc rồi mở hộp trang sức ra. Bên trong chỉ có một thứ, là bộ trang sức cô trả cho La Hạo nhưng bị anh từ chối. Cô lấy khăn tay gói nó lại rồi bỏ vào túi xách, lại kéo ngăn bàn ra lấy vài thứ cần thiết. Cô nhìn vào chiếc đi động đang nằm yên trên bàn, chậm rãi ngồi xuống, do dự hồi lâu mới gọi đến một dãy số. Đối phương vừa nhận máy, cô liền nhẹ nhàng nói: “Tôi phải đi Thượng Hải, có khả năng, sẽ không trở lại nữa, đi ngay bây giờ.”

Nhưng hắn còn chưa nói gì thì hai hàng lệ đã tràn ra, giọng nói nghẹn ngào…

Lúc Phan Đông Minh về đến biệt thự thì Tạ Kiều đã chuẩn bị xong. Hắn thấy cô chỉ cầm theo một túi xách nhỏ thì hỏi: “Chỉ có từng này thôi hả?”

Tạ Kiều gật đầu, nói: “Mang nhiều cũng không tiện, đến đó cần gì thì lại mua.” Bây giờ đang là mùa đông nhưng trên trán hắn rịn đầy mồ hôi, Tạ Kiều không nhịn được bèn hỏi: “Sao đi vội vậy, không phải đã nói là đợi thêm mấy ngày nữa để sắp xếp việc ở công ty cho xong à?”

Phan Đông Minh cười cười: “Bên kia thúc giục nhiều quá, phải nhanh chóng đi mới được.”

Tạ Kiều “ừ” một tiếng. Lúc đi, Phan Đông Minh lấy một chiếc khăn quàng vào cổ cho cô và nói: “Lạnh như vậy mà em mặc phong phanh thế, nhìn cổ hở ra nhiều chưa này.”

Tạ Kiều cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Thượng Hải ấm hơn ở đây.”

Phan Đông Minh vỗ lưng cô, vừa dẫn cô ra ngoài vừa cười nói: “Gặp mẹ em có vui không?”

“Vui.” Ra khỏi cửa phòng khách, Tạ Kiểu ngẩng đầu lên nhìn. Bầu trời thật âm u, dường như còn sắp có tuyết. Cô kéo chặt vạt áo khoác, không quay đầu lại mà bước thẳng đến phía chiếc xe ở cổng.

Cài dây an toàn xong, Tạ Kiều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Viên quản gia đứng bên ngoài không biết nói gì nhiều, chỉ có thể gật đầu, nói: “Tạ tiểu thư, cô đi bình an.” Thím Lưu đứng ngoài xe, liên tục cằn nhằn với Tạ Kiều: “Có điều kiện thì về chơi nhé, nhé.”

Tay thợ làm bánh kem cũng chạy vội đến, cầm theo một chiếc hộp rất đẹp, đưa qua cửa sổ xe và nói: “Tạ tiểu thư, đây là điểm tâm tôi vừa nướng cho cô, trên đường đi, nếu đói bụng thì cô có thể lấy ra ăn.”

Tạ Kiều rưng rưng, nghẹn ngào nói: “Cám ơn mọi người.”

Phan Đông Minh ngồi vào ghế lái rồi nói với họ: “Được rồi, cũng không phải là không quay lại, nhìn mấy người kìa, nếu lưu luyến quá thì theo tôi đến Thượng Hải đi.”

Thím Lưu lau nước mắt rồi nói: “Đoạn tình cảm đó thật tốt, tôi rất lưu luyến con bé này.”

Xe đã đi xa, Tạ Kiều ngoái lại nhìn mấy người đó vẫn đứng vẫy tay theo xe, hai mắt không khỏi đỏ lên, “Họ đều là người tốt.”

“Ừ.” Phan Đông Minh đáp một tiếng cho có lệ, vì trong lòng hắn đang nghĩ đến chuyện khác.

Hắn thật sự không ngờ được, anh trai hắn – Phan Chấn Nam lại có thể đạt đến trình độ đó. Tay Lương gọi điện tới cho hắn, có vẻ rất khó xử: “Anh bạn, nếu cậu không đưa cô bé đó đi, về Hà Bắc tôi cũng không biết báo cáo nhiệm vụ thế nào cho ổn, mà tôi cũng không muốn xen vào. Qua đợt này rồi quay về cũng được, bằng không, tôi nên đắc tội với ai trong hai anh em cậu đây.”

Phan Đông Minh vốn đã muốn đưa Tạ Kiều đi xa rồi, nhưng giờ b