XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324952

Bình chọn: 7.00/10/495 lượt.

o rõ ràng là em đã đến Anh rồi nhưng giờ lại ở đây.”

La Hạo lẳng lặng nghe, lẳng lặng nhìn Tạ Kiều như đang chẳng bận tâm mà kể chuyện cho người khác vậy.

“Đúng là em có đến Anh, nhưng em chưa rời khỏi sân bay đã quyết định về rồi. Hơn nữa, em biết chắc là các anh sẽ đi tìm Hứa Dung với Vũ Phi để thám thính tin tức của em, cho nên em đã gửi cho Hứa Dung một bức thư từ sân bay ở Anh.”

“Trùng hợp là, em gặp được cô giáo em ở sân bay. Lúc còn ở trường, quả thật là em chẳng ưa cô, cũng học người khác gọi cô là Diệt Tuyệt sư thái. Thế mà cô chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra em, lúc biết em chưa có việc làm, cô rất kinh ngạc, cô nói rằng cô vẫn luôn đánh giá em rất cao, còn nghĩ có thể lấy em làm một ví dụ điển hình về tấm gương học tập cho các khóa sinh viên sau.”

Nói đến đây Tạ Kiều lại cười. Cô cầm chiếc thìa nhỏ lên khẽ cắn, đôi mắt lim dim, như thể đang nhớ lại chuyện lúc đó. “Em và cô hàn huyên rất lâu. Cô nói, cô có ấn tượng rất sâu về em, bởi vì giấy chứng nhận tiếng phổ thông của em là do chính tay cô trao cho em. Thế mà một chút ấn tượng em cũng không có, sau đó nhớ lại, có lẽ là vì bị một chuyện làm cho rối rắm…Thời điểm đó, em còn đang mơ hồ, trong đầu rối như tơ vò.”

“Sau đó em mới biết là cô đến Anh thăm con gái. Nhờ sự giúp đỡ của cô, em quay lại Bắc Kinh. Cô còn hỏi cách thức liên hệ với em, em liền đọc số của Hứa Dung, bởi vì ở Bắc Kinh em chỉ có hai người bạn tốt là Hứa Dung và Vũ Phi. Vũ Phi đang ở nhà, em không có cách nào nhờ bạn ấy giúp, còn Hứa Dung đang ở ký túc của cơ quan, cũng chỉ có bạn ấy mới có thể giúp em. Em ở lại chỗ bạn ấy mấy ngày, không ngờ cô giáo gọi điện đến, cô hẹn gặp em rồi hỏi em có dự định gì không. Em chỉ nói là không định ở lại Bắc Kinh, nhưng không có chỗ nào để đi. Anh biết không, cô nói em là một hạt mầm tốt, cô không thể nhìn em chết héo đi được, vì vậy đã giới thiệu cho em đến đây. Cô có một người bạn khóa trên làm phụ trách chuyện mục phát thanh, sau đó họ nói giọng của em rất tốt nên đã cho em làm thử mấy số của một chương trình…La Hạo, không đi làm thì không biết, thì ra xã hội này không cần nhân tài mà là cần quen biết. Rất nhiều đồng nghiệp nói với em, nếu muốn trụ lại đây lâu thì không có ngoại lệ đâu, mà em không có bạn, lại chẳng có tiền, cho nên…Bộ trang sức kia em không hề muốn bán, chỉ hy vọng có thể tạm thời ổn định được cuộc sống, em không còn cách nào cả La Hạo ạ. Ba tháng thử việc, em chỉ làm phụ việc, hơn nữa cần nộp mấy vạn…em xin lỗi.”

La Hạo vô cùng kinh ngạc khi nghe Tạ Kiều nói. Cô như đang kể một câu chuyện, câu chuyện của một người khác, bởi vì anh thấy thái độ thờ ơ…gần như không còn tình cảm. Anh thều thào nói: “Em ở Bắc Kinh một thời gian ngắn, vậy mà không liên lạc với ai, để mặc bọn anh đi tìm em?”

Bỗng nhiên Tạ Kiều cười, nụ cười xa lạ khiến La Hạo hoảng hốt. Cô nhẹ giọng nói: “La Hạo, có phải trước kia em khiến anh cảm thấy em rất yếu đuối, là một đứa ngốc không? Em cũng có đầu óc, có suy nghĩ, em biết các anh tuyệt đối sẽ không thể ngờ em đến Anh rồi lại đáp máy bay về nước, nếu em ở lại Anh thì chỉ còn đường chết. Thứ em có chỉ là lý thuyết, sách vở, kinh nghiệm thực tế em không hề có. Nước Anh là nơi nhiều người hướng đến, nhưng hoàn toàn lạ lẫm, em không biết gì về nó cả, tuy rằng tiếng Anh của em không tệ nhưng đó chỉ là sự đánh giá của người Trung Quốc mà thôi. Hơn nữa, em chịu đủ sự gò bó trói buộc rồi, em muốn một cuộc sống của riêng em, cho dù có đến đâu đi nữa thì vẫn là do em quyết định.”

La Hạo nghe thấy vậy thì hai mắt nóng lên, anh khẽ lắc đầu, đau lòng nhìn Tạ Kiều. Không phải anh vẫn đau lòng vì cô gái đã mất đi thần sắc hồng hào, mất đi vẻ hoạt bát trước kia sao? Một hình ảnh sáng sủa như của cô hiện giờ không phải chính là kỳ vọng của anh sao? Nhưng vì sao anh lại đau như vậy? Anh biết anh không thể chịu được khi Tạ Kiều gộp anh và Phan Đông Minh vào cùng một vị trí, anh vẫn hy vọng trong lòng Tạ Kiều có gì đó khác. Anh cẩn thận hỏi: “Ngay cả anh mà em cũng không liên lạc, không tin tưởng sao? Chẳng lẽ em không biết là anh yêu em vất vả lắm sao?”

Tách cà phê trong tay Tạ Kiều đã nguội, cô vẫn bưng lên uống một ngụm. Có lẽ là cô quên cho đường, cà phê vừa đắng vừa chát, ánh mắt cô lướt quanh bàn. La Hạo đưa gói đường của anh nhưng cô lắc đầu, đổ thẳng tách cà phê vào thùng rác rồi gọi phục vụ: “Cho tôi một cốc nước, nước nóng.”

La Hạo biết cô còn chuyện để nói, cố kìm nén đợi cô lên tiếng. Quả nhiên cô nói: “La Hạo, anh xem, vào quán cà phê, nếu anh không gọi cà phê thì người khác sẽ nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, anh cũng cảm thấy không uống cà phê thì sao lại vào quán cà phê. Nhưng lúc cà phê nóng còn cho người ta hương vị lôi cuốn, trước đắng sau ngọt, nhưng nó quá nóng, anh chỉ có thể nhấm nháp mà thôi, mà đến khi nguội thì nó sẽ thay đổi vị, vừa đắng vừa chát. Còn một cốc nước sẽ không như thế, tuy rằng nó cũng sẽ nguội, nhưng trước sau vẫn là một mùi vị. Chúng ta vẫn thường chạy theo mùi vị mà thích cà phê, nhưng thiếu cà phê thì cuộc sống cũng chẳng có gì thay đổi, anh nghĩ xem, anh có thể thiếu nước k