Teya Salat
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325215

Bình chọn: 7.00/10/521 lượt.

ếu đuối, cô không có cách nào cả, bởi vì cô lừa gạt mọi người nhưng không thể dối mình được.

Cô gái ngoảnh mặt lại. Nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng đó, La Hạo kích động đến nỗi muốn ôm trầm lấy cô gái đã biến mất trong một năm qua, nhưng lại chỉ có thể run rẩy đứng yên tại chỗ. Tuy nhiên, ánh mắt anh không giấu nổi vẻ sung sướng, ngạc nhiên, cả sự hoảng hốt.

Ninh Tiêu Nhã mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Tạ Kiều, thì thào nói: “Cô, sao cô lại ở đây? Không phải cô…đã đi Anh rồi sao?”

Tạ Kiều cố chuyển ánh mắt về phía Ninh Tiêu Nhã, liền thấy ngay được viên ngọc đang lắc lư trên tai cô.

Trong phút chốc, cô lấy lại vẻ bình tĩnh, sắc mặt có chút tái, cô uể oải nói: “Thật đúng là trùng hợp, có thể gặp được mọi người ở đây.”

Trong một quán cà phê nhỏ ở gần đó, La Hạo nhìn người con gái mà anh vẫn ngày đêm mong nhớ. Cô đã lấy lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu, khẽ mỉm cười, dùng cái thìa nhỏ không ngừng khuấy cà phê trong tách. Mái tóc cô mới cắt ngắn, nhuộm màu nhạt và hơi đánh rối, nhưng như vậy lại càng khiến cô trẻ trung xinh đẹp hơn. Vẫn là cái cằm nhỏ xinh đó, sống mũi thon gọn đó, thêm cả hàng mi khẽ rung lên. Anh kiềm chế ý niệm muốn ôm lấy cô lại, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Kiều, mọi người đều nói em đi Anh, sao lại ở đây?”

Rốt cuộc Tạ Kiều cũng ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, ý cười bên môi càng đậm hơn, “Bởi vì em yêu nước.”

Lời nói dí dỏm của cô khiến La Hạo bật cười, nhưng ánh mắt anh vẫn không dời khỏi gương mặt mà anh yêu. “Tiểu Kiều, lần này gặp lại em, anh cảm thấy, em thay đổi rất nhiều.”

Tạ Kiều lại cúi đầu khuấy cà phê, không nhìn anh nhưng bình tĩnh nói: “Con người vốn sẽ thay đổi khi đổi hoàn cảnh…Bọn anh đến đây làm gì vậy? Chuyện làm ăn ư?”

“À, tìm em.”

Thế nhưng Tạ Kiều lại cười, hơi chun mũi lại. Cô cười khanh khách, dường như rất vui vẻ, rất thoải mái, như thể đang ngồi đối diện với một người bạn, có thể thoải mái chê cười anh ta. Nhưng dáng vẻ này khiến La Hạo cực kì khó chịu, không phải vì cô không tin điều anh nói, mà là cô không để tâm. Anh có cảm giác Tạ Kiều đã thay đổi rất nhiều, nhưng rốt cuộc là thay đổi như thế nào thì anh không nói rõ ra được. Dường như cô đang về giống với trước đây, rất hoạt bát, thích cười, căng tràn sức sống, nhưng lại khiến người ta có cảm giác không nắm bắt được, giống như tay không bắt cá vậy.

“Anh làm em liên tưởng đến cảnh sát mặc thường phục.” Tạ Kiều nhấp một chút cà phê, lại nói tiếp: “Còn em thì là tội phạm đang bỏ trốn, anh không ngại ngàn dặm xa xôi đến bắt em.” Nói xong cô lại bắt đầu cười, chẳng mấy chốc lại nhỏ giọng nói: “Đừng nói với em là trên khuy áo của anh có gắn camera đấy nhé.”

Lúc này, La Hạo cảm thấy vô cùng kỳ quái. Khi vừa nhìn thấy Tạ Kiều, mọi tế bào thần kinh trong anh vọt lên trạng thái hưng phấn, nhưng sự hài hước và hờ hững của Tạ Kiều lại khiến anh cảm thấy khổ sở, như đứa trẻ nhìn cây kem trong tay, không dám động vào, chỉ nhìn nó từ từ tan ra. Đây là cảm giác thê lương, muốn nhưng lại không thể cười nổi, trong lồng ngực như tồn tại song song một khối băng và một khối lửa giày vò anh, khối lửa vừa muốn bùng lên, khối băng cũng muốn kết chặt lại. Anh là người rất khéo ăn nói, nhưng đối mặt với một Tạ Kiều như lúc này, anh phải chật vật lắm mới ứng phó được. Anh chưa từng có cảm giác như vậy với Tạ Kiều. Anh lại nghĩ đến hình ảnh một con diều, trong tay anh có dây nhưng vì lỡ tay thả cao quá nên muốn thu lại cũng bất lực. Anh nhìn cô gái ngày càng xa cách anh, nói: “Đúng, anh là cảnh sát mặc thường phục, nhưng chỉ đến điều tra em thôi, thành thật khai báo, nếu không anh sẽ gọi cảnh sát.”

Tạ Kiều đập nhẹ lên bàn, cười khanh khách. Vẻ này khiến La Hạo thực đau lòng, anh cảm thấy sống mũi cay xè. Tạ Kiều vẫn chưa ngưng, đưa tay chỉ ra bên ngoài, chỗ có mấy người bán hàng. Cô nháy mắt, nhỏ giọng nói: “Đừng nói với em kia là đồng nghiệp của anh nhé.”

La Hạo hoàn toàn bị Tạ Kiều đánh bại. Anh cố nén nỗi đau, mỉm cười. Hai người nhìn nhau cười, một lúc sau La Hạo mới khụt khịt mũi, thấp giọng nói: “Nói với anh xem, Tiểu Kiều, một năm qua em thế nào? Em có biết là anh…”

“Không, em biết.” Tạ Kiều nhanh chóng chặn lời anh, vẫn thoải mái cười nói: “Các anh vẫn tìm em, em biết.”

Lời của cô khiến La Hạo vô cùng bất ngờ. Anh chậm rãi thu lại nụ cười. Vẻ mặt của Tạ Kiều lúc này khiến anh nhớ đến thời điểm họ mới quen nhau, anh luôn mặt dày đi theo cô nói: Anh mời em ăn cơm, anh mời em đi nghe nhạc, anh mời em đi xem phim…Đừng từ chối, cho anh chút thể diện được không? Khi ấy cô không mặn cũng chẳng nhạt, chỉ thờ ơ, nhưng tuyệt đối không phải dáng vẻ này. Không biết vì sao anh có chút hoảng hốt, giống như anh biết mình sắp mất đi một thứ quý giá vậy. Một Tạ Kiều như vậy khiến anh cảm thấy thật xa lạ, dường như cô gái đơn thuần trước kia đã bị nước lũ cuốn đi chỉ trong gang tấc rồi.

Tạ Kiều bất giác phát hiện ra sự thay đổi của anh. Cô nhìn chằm chằm tách cà phê, từ khóe môi đến khóe mắt đều là ý cười, cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng mà La Hạo không thể hiểu được để nói: “Tất cả mọi chuyện em đều biết. Lạ lắm đúng không? Em biết anh cũng thắc mắc vì sa