XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325110

Bình chọn: 8.5.00/10/511 lượt.

ế giới của chúng tôi, cách càng xa càng tốt.” Cô nhìn chằm chằm Tạ Kiều, lại quẳng thêm một câu: “Hơn nữa, Phan Đông Minh cũng sắp đính hôn rồi, tôi ghét nhất loại đàn ông chần chừ, cho nên, tôi sẽ không nói đâu, tuyệt đối không.”

Tạ Kiều đứng dậy, hòa nhã gật đầu và mỉm cười, “Như vậy là tốt nhất, tạm biệt.”

Tạ Kiều đã đi nhưng Ninh Tiêu Nhã vẫn đứng yên không động đậy. Cô nhìn cốc nước của Tạ Kiều, vẫn hơi ấm, bỗng nhiên cô cảm thấy thật tủi thân, nước mắt chậm rãi lăn dài. Cô nghĩ, thì ra người hiểu cô nhất không phải là người đàn ông cô yêu như sinh mệnh, mà là tình địch của cô.

Ánh mặt trời vẫn chói chang, đường phố vẫn ồn ã, xe chạy như nêm cối, trên lối đi bộ cũng dày kín người. Tạ Kiều trầm mặc bước đi, bỗng nhiên có mấy đứa nhỏ xô tới, vừa đi vừa gây gổ với nhau. Một thằng bé vô tình đụng phải vai cô khiến cô loạng choạng rồi trẹo chân ngã xuống đường. Cảm giác đau buốt truyền nhanh từ mắt cá chân đến trái tim cô, nỗi đau lúc này lấn át cả suy nghĩ của cô, tái diễn như một một thước phim cũ. Rốt cuộc, nước mắt cũng có cái cớ để điên cuồng chảy ra.

Có người nói, “Em xin lỗi.” nhưng cô vẫn đau, rất đau, đau như có ngàn mũi tên đâm vào tim. Giờ phút này, cô không hề kiên cường, cô vẫn yếu đuối, cô không có cách nào cả, bởi vì cô lừa gạt mọi người nhưng không thể dối mình được. Dường như cô cảm thấy mình không bận tâm nữa, đặc biệt là khi hắn nói: “Chúng ta đến Thượng Hải đi.”

Full rồi nhé!

Lúc Ninh Tiêu Nhã trở lại khách sạn, La Hạo còn đang làm việc, trên bàn đầy những giấy tờ và bản thiết kế, anh bận rộn như thể không hề ra khỏi cửa vậy. Có lẽ anh vừa tắm xong, mấy lọn tóc xòa xuống trán còn ướt, ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú vào bản vẽ, anh nhẹ giọng nói: “Không phải đã bảo em về trước sao, lại đi đâu đấy?”

Ninh Tiêu Nhã cắn môi, ngồi đối diện nhìn anh còn đang chẳng buồn ngẩng đầu, như thể chỉ đang nói chuyện với trang giấy. Cô bi ai nghĩ, cô còn chẳng bằng mấy tờ giấy, như vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa, cô thì luôn vội vàng còn người ta thì lại hờ hững. Cô phải hy sinh nhiều thứ như vậy để đổi lấy cái gì? Anh đi uống cà phê với bạn gái cũ hàn huyên ôn chuyện, còn nói với bạn gái đương nhiệm là cô một câu: Em về trước đi.

Bỗng nhiên cô cảm thấy thật buồn cười, cũng hiểu được mình đáng thương đến nhường nào. Cô vốn không cần phải như thế, nhưng cô lại quá yêu người đàn ông đang bận rộn trước mắt, yêu đến đau đớn cả tâm can, yêu đến tan nát cả cõi lòng. Ngồi ở ghế cách vách với anh, cô nghe thấy anh nói với cô gái kia: “Chẳng lẽ em không biết là anh yêu em vất vả lắm sao?” Thật ra lúc ấy cô lại thấy là lạ, thì ra anh cũng nói được những lời thế này. Nhưng câu này chẳng phải lẽ ra là cô nói với anh sao?

Nghĩ như vậy, Ninh Tiêu Nhã lại càng thấy tim mình đau như dao cắt. La Hạo chưa từng nói câu “anh yêu em” với cô, càng nghĩ càng đau đớn. Nỗi đau dai dẳng không giống như đau trong nhất thời, một kiểu thì như khi người ta bị đâm một nhát gọn gàng dứt khoát, còn một kiểu thì như có hàng ngàn mũi tên âm ỉ xuyên qua. Cô là một cô gái kiêu kỳ, nhưng từ trước đến nay, trước mặt La Hạo cô luôn ăn nói khép nép, thậm chí còn nén giận. Còn anh thì sao? Nghĩ vậy, Ninh Tiêu Nhã liền muốn hỏi, nhưng giọng nói của cô lại thật nghẹn ngào, khiến khí thế của cô chẳng còn, “La Hạo, em hy sinh cho anh nhiều như vậy, hôm nay anh nói cho em xem, anh có cảm động không?”

Dường như La Hạo không nghe thấy cô nói gì, vẫn tập trung vào công việc. Vào lúc cô cảm thấy đau đớn như tim mình đang rạn ra thì La Hạo dừng việc trong tay lại, đan tay vào mái tóc, mãi sau mới ngẩng mặt lên nhìn cô.

Ninh Tiêu Nhã rất thích ánh mắt của La Hạo, ánh mắt đó rất sâu, hun hút như hồ nước rộng, tựa như có ngàn vì sao trên trời hạ xuống hồ nước đó. Nhưng ánh mắt đang nhìn cô lại khiến cô tan nát cõi lòng, cô biết mặt mình đã nhòa nước mắt, vừa khóc thút thít vừa nói: “La Hạo, em rất yêu anh, cũng rất vui khi anh đính hôn với em. Cũng như anh nói đấy, bây giờ em hối hận rồi, em muốn từ hôn. Chúng ta, chúng ta chia tay đi.”

Dường như La Hạo không có phản ứng gì với lời nói của cô, “Tiêu Nhã, có chuyện gì thì em nói thẳng ra có được không?”

Ninh Tiêu Nhã đứng phắt dậy, tiếng nói vang lên cùng với tiếng khóc, “Tôi nói muốn chia tay với anh! Tôi chịu đựng đủ rồi!”

Ninh Tiêu Nhã đóng sầm cửa lại, La Hạo cũng không đuổi theo. Anh chậm rãi dựa vào sofa, chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

Mãi cho đến tối khuya, Ninh Tiêu Nhã vẫn không quay lại. Cuối cùng anh không chịu được, đành phải gọi điện thoại cho cô thì mới biết rằng Ninh Tiêu Nhã đã tự trở về Bắc Kinh.

Mỗi người đều có những nỗi buồn bực riêng, mà ai cũng chỉ mong chìm trong cơn say mãi không tỉnh. Nhiều người thích uống rượu khi có nỗi phiền muộn, bởi khi tỉnh khiến họ rất đau khổ, cũng có nhiều người dùng cách này để trốn tránh chính mình, nhưng không ai có thể trốn được, giống như Ninh Tiêu Nhã. Liên tục trong mấy ngày liền cô đều uống say đến bất tỉnh nhân sự, nhưng càng say thì thần trí cô lại càng tỉnh. Hôm nay, còn chưa đến bảy giờ tối thì cô đã say khướt