XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326090

Bình chọn: 7.5.00/10/609 lượt.

một tên bước đến lớn tiếng nói: “Cô em, đi một mình? Anh mời em một ly?”

Hứa Dung nguýt mắt không thèm quan tâm, Tiểu Diệp vội vàng nói: “Ngại quá, đây là bạn tôi.”

Tên kia bực bội quay về chỗ ngồi, vẫn không cam lòng mà nhìn mấy cô, không biết nói gì với mấy người bên cạnh, mấy người đó càng cười to hơn. Hứa Dung chép miệng, bây giờ cô không phải người của quán, không việc gì phải thận trọng với khách, cô trừng mắt nhìn rồi rủa: “Đồ con cóc.”

Tiểu Diệp thêm cho ba người ít paolio, “Đây là thứ quý giá từ Pháp đấy nhé.”

Thoạt nhìn nó khá giống nước có ga, Tạ Kiều uống thử một ngụm nhỏ, nó có vị rất lạ, hơi hơi có vị hồi. Vị cay cay này khiến cô nhăn mặt, Tiểu Diệp cười, “Cô Tạ chắc là không uống quen, rượu này vị lúc sau mới ngon, khách đến đây đều thích nó đấy.”

Hứa Dung chạm ly với mấy người chị em, rồi nói: “Tạ Kiều, chúng ta kết nghĩa chị em đi, mình rất quý các cậu. Tiểu Diệp đến đây, cậu làm chứng cho bọn tôi, hôm nay cậu may mắn được làm chứng cho chị em tôi kết nghĩa đấy.”

Chị em khác họ! Không biết là do âm nhạc hay do cảm xúc mà một dòng nước ấm nóng chảy khắp cõi lòng các cô. Ba người nhìn nhau rất lâu, dần dần, trên mặt hiện lên nụ cười tươi như hoa, ba người nắm chặt lấy tay nhau.

Tạ Kiều cũng không biết các cô uống bao nhiêu, dù sao đến cuối cùng cô cũng choáng váng, không nhịn được mà cười ha hả. Cô biết cô đã say, say thật sự, bởi vì cô hoa mắt, toàn bộ quán bar như lộn ngược lại, bóng người, ánh đèn trước mắt đan lồng vào nhau. Cô muốn nhắm mắt lại nhưng chỉ sợ va vào cái gì đó, mở mắt thì lại không thấy rõ gì cả, tất cả hình ảnh trước mắt đều như ảo ảnh. Bởi vì, bỗng nhiên cô nhìn thấy gương mặt La Hạo, có mỉm cười, có nỗi thâm tình, có đau thương, còn cả cái nhìn thờ ơ với cô hôm nay.

Cô liền lắc đầu, cảm thấy nóng, chỉ muốn cởi bỏ quần áo. Cô quên rằng mình còn đang mặc bộ đồ hở lưng, cô quên mất chính mình hấp dẫn đến mức nào, chỉ nhớ rằng mình đang rất muốn vui vẻ. Cô muốn vui vẻ, muốn quên đi tất cả ưu phiền bi ai. Cái gì mà La Hạo hay Phan Đông Minh chứ, cho họ đi gặp quỷ hết đi, cả cô nàng kiêu ngạo Ninh Tiêu Nhã kia nữa, cũng đưa cô ta đi gặp quỷ đi. Trước mắt đều là ánh đèn hỗn loạn, bên tai là tiếng nhạc điên cuồng và tiếng cười của chính mình. Cô không biết đã bao lâu rồi mình không được vui vẻ như vậy, có lẽ là rất lâu, dường như là từ kiếp trước. Cô cứ hoạt bát, hồn nhiên tươi cười, lại uống một ngụm rượu, dòng rượu nghẹn lại trong cổ họng cô, cô không thở nổi, nước mắt lưng tròng, đỏ mặt ôm lấy Hứa Dung và Lưu Vũ Phi, nói năng không rành mạch: “Hôm nay, hoa cười vui mừng, ngày mai, sẽ héo tàn, chúng ta hy vọng giữ lại được tất cả, thu hút người ta, rồi lại thả bay đi, cái gì mới là nỗi sung sướng trong đời? Đó là sự trêu đùa của cuộc đời, ngắn ngủi phù du, mỹ đức, thật là mỏng manh!…Vì tình hữu nghị, vì tình yêu, vì tái ngộ, cụng ly nào các chị em!”

“Đúng, nhân dịp trời nắng mây xanh, nhân dịp hoa đưa hương thắm, cụng ly!”

“Nhân dịp cảnh sắc trước kia còn thay đổi, ngày còn chưa đến cụng ly!”

“Vừa rồi ai đánh em? Em chỉ ra cho tôi.”

Trong quán bar có cô ca sĩ tên Bạch Vân, vừa thấy Hứa Dung là liền chạy tới thân thiết chào hỏi. Hứa Dung hơi say, kéo kéo Bạch Vân ý bảo cụng ly, Bạch Vân chỉ lên sân khấu: “Chị không thể uống, phải làm việc.”

Mắt Hứa Dung hơi lờ đờ, cô nói: “Chị Bạch, nếu chị uống một ly này, em sẽ tìm một mỹ nữ hát giỏi thay chị, bảo đảm cả quán bar này sẽ nóng lên.”, nói xong liền léo Tạ Kiều còn đang ngây ngô cười lại rồi nói: “Cô nhóc này chị biết mà, để cho cô ấy hát đi, cô ấy hát được lắm đấy.”

Tạ Kiều bám lấy cánh tay Bạch Vân, “Đúng, đúng, em giỏi nhất là hát, để em hát cho chị nghe.”

Không đợi Bạch Vân nói gì, Tạ Kiều đã tiện tay rút một bông hoa hồng trong lọ trên quầy bar, ngậm vào miệng rồi lảo đảo bước lên sân khấu. Cô còn chưa đứng vững thì bên dưới đã ào ào tiếng hoan hô, tiếng huýt sáo, khách đến đây đều như nóng lên, rất cuồng nhiệt. Tạ Kiều cảm thấy mình như một hồn ma, cả người bay bổng lại có chút nặng nề. Bên dưới quá hỗn loạn, rực rỡ, đủ mọi sắc màu và bóng người chồng lên nhau. Cô nở nụ cười hút hồn, tươi ngọt đến tận xương tủy rồi nói vào micro: “Chuyển lời cho người đa tình, Hoa nở khi trân quý, An khả!”

Cô nói với dàn nhạc: “Music.”

Tiếng nhạc vang lên, tay bass tấu lên những nốt nhạc đầu tiên. Trong lúc mơ hồ mông lung, Tạ Kiều cảm thấy tay bass đang di chuyển quanh mình, cô liền cười lớn rồi học theo động tác đàn của anh ta, vừa cười vừa nhún nhảy. Đám đông bên dưới cũng điên cuồng giống cô, có người đã đứng vây sát ngay trước sân khấu, vì sự cuồng nghiệt và nụ cười của cô mà huýt sáo vỗ tay. Cô càng ra sức biểu diễn hơn. Trong lòng cô cũng đang cuồng loạn như cô vậy, cuồng loạn kêu lên tiếng tạm biệt, rốt cục là ai tạm biệt ai thì cô cũng không làm rõ được, dù sao cô cũng đang say, cô muốn một lần phóng túng điên dại này.

“Say, bởi vì em cô đơn, ai tới an ủi em, từ khi anh rời đi thì nỗi cô đơn làm bạn em…”

Tạ Kiều học ngành phát thanh nên chất giọng vốn rất êm, tiếng nói dưới tác dụng của rượu lại càng gợi cảm