Minh nhìn trái liếc phải rồi chỉ vào cửa, “Bố cháu đâu ạ?”
“Trên thư phòng, đang chờ anh đấy.”
“Thế, bác trai đâu ạ?”
“À, đến trung tâm chơi mạt chược với mấy ông già rồi.”
Vừa vào phòng khách hắn đã thấy chị dâu thứ hai đang chăm một chậu hoa, chợt ngẩng đầu tủm tỉm nhìn hắn. Một người trên cao một người dưới thấp, hắn càng sốt ruột hơn, “Chị dâu Hoa, chị nhìn em làm gì đấy?”
Chị dâu hắn mang họ Hoa, gọi là Hoa Chi, còn ít hơn hắn mấy tháng tuổi, chủ nhiệm văn phòng ở khu hậu cần, là một người phụ nữ nổi tiếng bản lĩnh và cũng là cô con dâu mà ông bố già quý nhất. Trước kia lúc còn ở nhà hắn vẫn thích xấc xược gọi một tiếng “chị dâu Hoa”, bởi vì mỗi lần bị gọi như thế thì đôi mắt như trăng của cô sẽ trợn trừng lên. Vốn là thế, nhưng hôm nay có thế nào đi nữa thì cô vẫn tủm tỉm cười, “Cậu ba cứ việc lảm nhảm với tôi đi, rồi sẽ có người trừng trị cậu.” Nói xong cô xoay người bỏ đi.
“Này này, đừng đùa nữa.” Phan Đông Minh chạy vội ra giữ cô lại, nét mặt rạng rỡ, “Chị dâu, thấy cái này thế nào, có người đi Pháp mang ít đồ trang điểm về, em thấy rất được đấy, cho chị này.” Vừa nói hắn vừa giơ cái túi trong tay ra. Hoa Chi vừa thấy liền cười, nhanh tay cầm lấy rồi nói: “Cái này cũng được lắm, bố đang trên tầng, cậu lên nhanh đi.”
Phan Đông Minh cười khổ rồi hỏi: “Có thể tiết lộ thông tin trước không? Rốt cuộc có chuyện gì mà tìm em thế?”
Hoa Chi vừa mở chỗ đồ trang điểm vừa nói: “Tôi có biết gì đâu.”
Hic, chỗ đồ trang điểm này hối lộ phí của rồi.
“Đứa nhóc đâu?”
“Ở nhà trẻ, vẫn chưa đến giờ đón.”
Phan Đông Minh xoay người, “Em đi đón, đã lâu không gặp, nhớ muốn chết luôn.”
“Này này, cậu quay lại đi, có người đón rồi, bố gọi điện cho thư ký đi đón, cậu cứ lên tầng đi.”
Phan Đông Minh chỉ vào chậu hoa và hỏi: “Này, hoa gì đây? Nhìn lạ thật đấy, trước đây chưa từng thấy bao giờ.”
Hoa Chi nhìn chậu hoa, lại buồn cười mà nói: “Hoa xấu hổ, cậu chưa thấy bao giờ á? Thật là đứa nhỏ đáng thương.”
Phan Đông Minh bực tức nói: “Em biết là hoa xấu hổ, chỉ là chưa từng thấy cây to như thế thôi, còn nữa, đúng ra em lớn hơn chị đấy, cái gì mà “đứa nhỏ đáng thương”, có ai nói như thế không chứ. Đưa bộ đồ trang điểm đây, em đem tặng người khác.”
Hoa Chi xoay người nhìn lên tầng rồi nói: “Nóng nảy với tôi gì chứ, đã thế tôi không bênh cậu nữa, nếu bố dùng gia pháp với cậu tôi sẽ không can, cho bố đánh cậu đấy.”
Phan Đông Minh uống một ngụm trà mà bà bảo mẫu mới pha cho, hắn chậm rãi lên tầng. Vừa đẩy cửa phòng ra hắn đã thấy ông bố vốn nghiêm nghị nay lại nở nụ cười vui vẻ, đang viết thư pháp. Nhưng vừa nhìn thấy hắn, vẻ mặt tươi cười kia liền biến mất, ông còn hừ một tiếng. Phan Đông Minh vội tươi cười rồi nói: “Bố, hăng say thế, luyện thư pháp ạ?”
Ông chỉ vào bộ bàn ghế trước bàn làm việc, “Anh ngồi xuống cho tôi.”
Hoa Chi nhìn sắc mặt ông bố, lại nhìn Phan Đông Minh đang ngồi trong tư thế chuẩn của học sinh tiểu học, xoa xoa mũi rồi biết điều mà đi ra, còn cố ý đóng cửa lại. Phan Đông Minh nghe thấy tiếng đóng cửa thì có chút tức giận, chị dâu hắn thật không trượng nghĩa chút nào, không phải vừa rồi đã tặng cho cô ấy một bộ trang điểm sao, người này…
Ông bố già cầm cây bút lông trong tay đập một cái xuống bàn. Mí mắt Phan Đông Minh cũng giật lên theo, vừa thấy ánh nhìn lạnh lùng của bố thì hắn lại nhìn chỗ khác. Giọng nói nghiêm khắc khiến hắn sợ nhất cuối cùng cũng vang lên: “Bao nhiêu tuổi rồi?”
Phan Đông Minh có chút sửng sốt, ngạc nhiên khi bố hắn hỏi chuyện này, nhưng vẫn thật thà nói: “Ba mươi mốt ạ.”
“Tôi còn tưởng anh mới có ba tuổi! Không ra đâu vào đâu cả, tối qua đã làm gì? Hả? Anh có đầu óc không hả? Hay là bị đập đầu trúng cửa? Thích đánh nhau đến nỗi chạy ra câu lạc bộ giương oai, mặt mũi của lão già này bị anh làm cho mất hết rồi!”
Tim Phan Đông Minh đập nhanh hơn, đúng là sợ cái gì thì nó sẽ đến mau. Nếu bố hắn hỏi về Tạ Kiều thì hắn phải trả lời thế nào đây? Bố già thở hổn hển, đập mạnh xuống bàn một cái rồi lạnh lùng nói: “Anh đúng là càng ngày càng giỏi, tôi còn chưa về đến nhà đã nghe nói rồi. Con tôi vì tranh giành đàn bà mà đánh nhau loạn lên, đúng là to gan, hôm nay không dạy dỗ anh một trận, anh sẽ không biết thế nào là trời cao đất rộng!”
Phan Đông Minh sợ tới mức đổ đầy mồ hôi. Bố già hôm nay tức giận thật rồi, hắn có nằm mơ cũng không ngờ ông quát lên một tiếng dữ dằn: “Quỳ xuống!”
Người có thể cứu hắn trong nhà này đều không có ở đây, hắn cũng không dám chống đối, nhanh chóng đứng dậy rồi quỳ xuống. Hắn ủ rũ cúi đầu, nâng mí mắt lên vụng trộm nhìn bố, chỉ liếc một cái đã đủ kinh sợ. Bố già dùng “gia pháp” trị hắn, là roi mây! Đòn vẫn chưa giáng xuống người mà hắn lại cảm thấy mông rất đau, tim liền đập thình thịch theo. Như thế này đúng là rất được, chính mình đã hơn ba mươi tuổi mà còn bị bố đánh, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì chắc hắn không dám ngẩng đầu gặp ai mất. Bố hắn tức giận thật rồi, ông cầm cây roi mây quất đến như hung thần, giơ lên lại hạ xuống, nhắm thẳng vào lưng hắn. Hắn cảm thấy trước ngực rất lạnh, sau lưng thì đau như kiểu bị lột da rồi rắc hạt tiêu l