Pair of Vintage Old School Fru
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326663

Bình chọn: 7.00/10/666 lượt.

i Hồng Bào là tên 1 loại trà.

Trên mũi Tân Thiếu vẫn còn dán miếng băng gạc, hốc mắt hơi tím, xem ra một cú đấm tối qua cũng không nhẹ, lúc này anh ta lại như không có chuyện gì mà ồn ào nói chuyện với Tạ Kiều: “Tạ Kiều, hôm nay bọn tôi đến đây không phải để tìm Đông tử, bọn tôi đến tìm cô.”

Tạ Kiều sửng sốt: “Tìm tôi?”

“À.” Dương Quần nói tiếp: “Đến tìm cô đòi nợ.”

“Đòi nợ? Nợ gì?”

“Haiz, xem ra người xưa nói không sai, quý nhân là hay quên lắm. Cô quên rồi sao? Ai đã đồng ý làm đồ ăn Hàng Châu cho chúng tôi nhỉ?”

Mặt Tạ Kiều đỏ lên, còn chưa nói gì thì Giang Đào đã hớn hở: “Này? Không thể bên trọng bên khinh được, hôm nay tôi không đi đâu cả.”

Anh chàng Phùng Đại Vĩ mới quen tối qua cũng giơ tay lên nói: “Cả tôi nữa, hôm nay mấy người thả chó ra cắn tôi cũng không đi đâu.”

Lời nói của anh ta khiến mọi người cười rộ lên, Dương Quần chỉ vào mấy gương mặt mới mà nói với Tạ Kiều: “Đến đây, tôi giới thiệu với cô, đây là mấy tên không đẹp trai cũng không nổi tiếng bằng tôi, mấy anh bạn này đều là người ở đây hết, bên này là Trương Kiêu Dương, kia là Lưu Phong, Lưu Vĩ Dân. Hôm nay bọn tôi đến đây ăn cơm, cô xem mà xử lý đi.”

Phan Dương Dương nhìn Tạ Kiều không chớp mắt, có chút hâm mộ nói: “Không ngờ đấy nhé, bây giờ vẫn còn có cô gái biết nấu ăn, như thế này thì tôi sống thế nào được.”

Tân Thiếu trêu ghẹo: “Không sao đâu, Giang Đào đã nói trước rồi, cậu ta không chê bỏ gì cả, cùng lắm thì cậu ta bỏ hình tượng đàn ông oai phong, thay vợ ở nhà lo cơm canh, làm một người đàn ông tốt.”

Giang Đào tủm tỉm cười, đấm nhẹ anh ta một cái. Phan Dương Dương không đấu lại được, ánh mắt lại không giấu nổi vẻ hạnh phúc, “Em có thể nấu cơm hay không liên quan gì đến anh ấy, hơn nữa, ai là vợ anh ấy?”

“Anh bảo này…” Dương Quần không nhịn được, “Đây là em nói đấy nhé, không thừa nhận à, thế thì, tối nay anh sẽ giới thiệu cho cậu ta một em gái xinh đẹp, rất xinh đẹp, đến lúc đấy em đừng có cầm dao đuổi theo anh là được.”

Phan Dương Dương trừng mắt nhìn, “Anh dám! Lấy dao đuổi anh vẫn nhẹ quá, em sẽ học Bin Laden, không phải anh rất háo sắc sao, em sẽ tìm một cô nàng để cài bom lên!” Còn chưa nói xong cô đã cười vui vẻ, Dương Quần giả vờ như sợ hãi, chân tay run lẩy bẩy, nói với Giang Đào: “Anh trai à, xem ra anh em không cứu được cậu rồi, nữ Bin Laden đấy, vì không để cho chất độc của em ấy ảnh hưởng đến sự sinh trưởng khỏe mạnh của những bông hoa độc thân của Tổ quốc như bọn mình, cậu nên noi gương binh sĩ mà thu phục em ấy đi. Đây gọi là cậu không xuống đi ngục thì còn ai xuống địa ngục.”

Giang Đào cười mắng: “Cút!”

Tạ Kiều chỉ vào mũi Tân Thiếu và hỏi: “Mũi của anh không sao chứ?”

Dương Quần tiếp lời: “Có sao đâu nhỉ? Không gãy không vẹo, vài ngày nữa là lại thành mĩ nam Tân Thiếu ngay, tiếp tục ăn hại bố mẹ.”

Tân Thiếu gào lên, tức giận nói: “Dương Quần, nhịn cậu đã lâu rồi, hôm nay mình không nhịn nổi nữa.”

Một đám người ngồi trong phòng khách nói cười vui vẻ. Khó có dịp căn biệt thự lại có nhiều người náo nhiệt như vậy, bỗng nhiên Tạ Kiều cảm thấy mình cũng không hẳn đã là vô dụng. Cô viết cho thím Lưu những nguyên liệu và gia vị cần dùng, rồi cũng không để bà động tay vào bất cứ món nào trên bàn đầy thức ăn kia. Thím Lưu cũng cực kỳ ngạc nhiên khi Tạ Kiều có khả năng này. Tân Thiếu nhìn đĩa thịt kho Tô Đông Pha mà chảy nước miếng, còn Dương Quần thì liếm liếm môi, “Ôi chao, từ lúc mẹ cô về đến giờ, tôi chưa lần nào được ăn món Hàng Châu tử tế, ngửi xem, thơm quá này, thèm chết đi được.”

Nhìn mọi người vừa ăn vừa khen tay nghề của cô, Tạ Kiều chỉ muốn khóc, cô cố chớp mắt mấy cái để kìm lại. Đã rất lâu rồi cô mới được cảm nhận không khí náo nhiệt khi có bạn bè đến chơi như vậy.

So với đám đông đang ăn uống vui vẻ trong biệt thự, Phan Đông Minh thì lại không nuốt trôi cơm, tuy rằng trên bàn toàn là những món hắn thích. Bố hắn tự tay đút cơm cho cháu gái, trên bàn cơm cũng chỉ có bốn người. Quỳ từ nãy đến giờ khiến hai chân hắn như nhũn ra, không khống chế được vẻ run rẩy. Vất vả lắm mới ăn xong bữa cơm, bố hắn lại nháy mắt với hắn ý bảo hắn lên tầng. Chính vì thế lại khiến hắn sợ hãi, nghĩ đi nghĩ lại, giờ ông bố già này đã ăn uống no nê, nếu mà còn tiếp tục chuyện chưa hoàn thành lúc sáng thì sẽ là “nghiệp lớn” đây. Nhưng hắn có muốn cũng không chạy trốn được, tim đập thình thịch, hắn nặng nề đi lên tầng, rất có dáng của một “tráng sĩ một đi không trở lại.”

Ông vừa vào thư phòng đã an vị ngay sau bàn làm việc nhìn đứa con trai út, lúc này hắn ngồi rất ngay ngắn, không có vẻ cợt nhả ngày trước mà rất nghiêm túc. Thật ra đứa con mà ông hiểu nhất và cũng lo lắng nhất chính là thằng con út này, từ nhỏ đã bướng bỉnh bất trị, lại có ông nội làm chỗ dựa nên hắn càng được thể hơn, chính ông cũng vì hắn mà chịu không ít phiền lụy từ ông cụ. Không cần ông cụ nói thì ông cũng biết hắn không giống hai anh trai, hai đứa con trai kia chịu sự giáo dục rất mô phạm, từ lúc nhỏ đã biết nặng biết nhẹ, làm việc gì cũng cẩn trọng. Phan Đông Minh thì như một bản trái ngược với các anh trai, mải chơi, hiếu thắng. Ông thường n