òn nữa, tôi nói rồi, có chuyện gì em cứ nói với tôi, đừng để lúc có chuyện cũng là người khác nói cho tôi biết. Tối hôm nay tôi cho qua, dù sao thì cũng có nguyên nhân, nhưng việc em bị Ninh Tiêu Nhã bắt nạt, không sao, tôi báo thù cho em.” Như thế này đúng là rất được, chính mình đã hơn ba mươi tuổi mà còn bị bố đánh, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì chắc hắn không dám ngẩng đầu gặp ai mất.
Tờ mờ sáng sớm, điện thoại cố định đầu giường đổ chuông, Phan Đông Minh vẫn nhắm mắt, sờ soạng mãi lâu sau mới nhấc máy được. Là điện thoại của thư ký văn phòng chính: “Đông tử? Còn chưa dậy à? Thủ trưởng bảo cậu giữa trưa về nhà ăn cơm, nhớ nhé.”
Cúp điện thoại, Phan Đông Minh mới hơi tỉnh táo. Hắn vỗ vỗ trán rồi khẽ rên một tiếng, quay đầu nhìn đồng hồ xong cũng không định ngủ tiếp, cánh tay bị Tạ Kiều gối lên giờ đã tê rần, hắn rời giường đi rửa mặt rồi vào phòng tập thể hình ngay bên cạnh.
Vừa chạy bộ hắn vừa nghĩ, ông bố ở nhà chắc chắn đã nghe được tin gì đó, bằng không sao lại gọi điện giục hắn về nhà. Cứ nghĩ đến ánh mắt của bố hắn, hắn lại thấy khiếp hãi. Tắm rửa sạch sẽ xong hắn mới gọi điện cho anh hai, muốn hỏi anh ta về vài đối sách.
Ai ngờ anh hai Phan nói: “Tối muộn anh mới về, sao vậy? Cậu lại gây họa gì à?”
“Anh hai.” Phan Đông Minh có chút mất kiên nhẫn, nói: “Em cũng không phải thằng trẻ con chuyên gây họa, anh đoán kiểu gì đấy.”
“Vậy sao cậu phải căng thẳng?”
“Không phải, ai căng thẳng chứ, chỉ là tò mò thôi mà, anh nói tối muộn mới về, đi đâu thế?”
“…Đông tử, đã bao nhiêu ngày rồi cậu chưa về nhà, hả? 1 tháng 10 ở quân khu có mít tinh, anh đi một tuần rồi mà cậu cũng không biết.”
“Vậy, trưa nay anh có về nhà không?”
Anh hai Phan cười xùy một tiếng trong điện thoại: “Sao, sợ à?”
“Ầy, không phải là vì lâu rồi không gặp anh sao, em cũng chẳng làm gì sai, có gì mà phải sợ.”
“Bọn anh đều không ở nhà, cậu về một mình đi, để thủ trưởng tiếp cậu nhé, cậu vinh hạnh thật đấy.”
“Đừng đùa, mẹ đâu?”
“Hôm nay có buổi quyên góp cho hội từ thiện, chắc là sẽ không về đâu.”
Phan Đông Minh càng sốt ruột, vẫn chưa từ bỏ ý định, “Thế, ông đâu?”
“Đi Sơn Tây rồi.”
Hắn lại hỏi tiếp: “Vậy chị dâu có nhà chứ?”
Anh hai Phan cười, “Cô ấy ở nhà, nhưng mà cô ấy cũng không cứu được cậu đâu.”
“Được rồi được rồi, đừng quấy rầy em nữa, đau đầu quá.”
Cúp điện thoại, hắn ngồi trên ban công bắt đầu suy tính, nghĩ đi nghĩ lại trong đầu đã loạn thành một mớ. Thật không hiểu nổi ông bố vẫn bận bao nhiêu công việc sao lại muốn gặp hắn chứ, hắn muốn tìm một cái cớ để không về, chờ ông nội quay lại thì tính tiếp, nhưng lại nghĩ đến ánh mắt bố hắn thì lại thôi. Mấy năm gần đây, ông bố già đã nền tính đi rất nhiều, đặc biệt là từ sau khi kiểm tra thấy có bệnh cao huyết áp, ông không còn quát mắng to tiếng nữa.
Đến giờ ăn sáng Tạ Kiều mới xuống tầng dưới, ăn qua loa cho có rồi lại vội vàng lên tầng. Hắn cũng không có tâm tư để so đo với cô, ở nhà được nửa ngày rồi mới lái xe ra khỏi cửa. Hắn nghĩ kĩ lại thấy buồn cười, mình cũng đã hơn ba mươi tuổi, vậy mà chỉ vì một cuộc điện thoại hồi sáng đã khiến hắn như bị bệnh tương tư. Lại nghĩ, dù sao thì có họa cũng không thể tránh được, có thế nào thì chịu thế ấy, chỉ cần không nhắc đến Tạ Kiều là được rồi.
Trong lúc đang mông lung thì thư ký Vương gọi điện thoại tới: “Phan tiên sinh, tài liệu cho cuộc đấu thầu khu đất tái dựng Trung tâm dự trữ vào ngày mai đã chuẩn bị xong rồi, khi nào thì anh đến xem?”
“Cứ để ở văn phòng tôi trước đã, hôm nay tôi có việc không đến được, cô cứ chuẩn bị tốt đi.”
Cô Vương nghĩ rằng đây là vụ làm ăn lớn nên cố ý nhắc nhở ông chủ cho yên tâm, đây là vì cô có trách nhiệm nhưng vẫn hơi do dự, “Phan tiên sinh, ba lô đất này chúng ta đã chào giá sáu lần trong nửa tháng, giá cao nhất là hai triệu ba trăm ngàn, mỗi ngày tiền tăng 8%, văn phòng trung tâm đã chào giá mười lần rồi, nếu anh không xem tài liệu trước, ngày mai trong cuộc đấu thầu cạnh tranh…”
Lời nói của cô thư ký còn chưa dứt thì Phan Đông Minh đã mất kiên nhẫn: “Tôi xem tài liệu vậy thì mấy người làm gì? Nuôi không mấy người sao?” Vừa nói xong hắn liền cúp điện thoại ngay, không buồn quan tâm đến nữa.
Cô Vương kia đổ đầy mồ hôi, ông chủ không nói thêm gì đã dập điện thoại, bảo cô xem tài liệu thì làm được cái gì cơ chứ, dựa vào tính tình của ông chủ thì cô cũng không dám gọi lại nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, cô ta nên gọi cho Giang Đào, người đó hòa nhã hơn ông chủ rất nhiều, nếu không có người quyết định việc này thì mọi chuyện sẽ thất bại, chắc chắn cô ta sẽ phải cuốn gói biến đi.
Phan Đông Minh lái xe chậm rì rì qua con phố, đi qua hai trạm gác, một anh lính đứng canh kiểm tra giấy tờ của hắn rồi cúi đầu mời hắn đi, qua khu đại viện màu xanh rồi mới rẽ vào căn biệt thự ở phía bắc. Bà bảo mẫu đã nhận được tin từ sớm, giờ đang chờ ở cửa lớn, vừa thấy xe hắn liền chạy ra đón. Hắn còn chưa xuống xe bà đã nắm lấy tay hắn, “Ôi chao, tiểu tổ tông của tôi cuối cùng cũng xuất hiện, nhìn xem này, gầy đi nhiều quá. Nhanh lên, bác làm cho anh món mì kho tương, món mà anh thích nhất đấy.”
Phan Đông