, nhanh chóng kéo áo lông xuống, vội
vàng rời khỏi đùi anh. Nhưng thân thể cô vẫn mềm oặt vì vừa cao trào, càng cố
lại càng luống cuống.
“Đừng nhúc nhích.” Nguyên Duật Nhượng ôm chặt eo cô,
khẽ cắn lỗ tai cô. “Em còn động đậy, anh sẽ nghĩ rằng em muốn tiếp tục đấy.”
Đào Tâm Nha cứng đờ, cô có ngốc đến mấy cũng cảm nhận
được ngọn lửa nóng rực bên dưới. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng đỏ, không dám
nhúc nhích nữa, chỉ sợ kích thích anh.
“Anh, tay anh…” Tay anh vẫn ở trong váy không chịu
buông ra.
“Yên tâm, anh sẽ không làm gì em.” Lời tuy nói như
vậy, nhưng bàn tay ở giữa lưng lại di chuyển trong áo lông, rồi đặt lên vùng
bụng mềm mại.
Đào Tâm Nha kích động tóm lấy tay anh. Bụng cô hơi bị
dư mỡ! À không, cái đó không quan trọng… Đôi mắt hơi giận dỗi, càng giống thẹn
thùng, như con thỏ nhỏ bị bắt nạt, đáng thương nhìn anh.
Nhưng cô lại không biết càng như vậy lại càng làm cho
người ta muốn có được cô, ăn hiếp cô.
Nguyên Duật Nhượng âm thầm hít sâu, cố gắng áp chế dục
hoả đang dâng trào, rút tay ra khỏi váy ngắn, lấy mấy tờ giấy ăn lau mặt giúp
cô.
“Làm sao giờ? Quần lót của em đã ẩm ướt hết rồi, còn
muốn mặc không?” Anh nhìn chiếc quần lót dâu tây bị tuột đến đùi. Lúc nãy, hơn
một nửa mật dịch của cô đều bị dính vào nó.
Mặt Đào Tâm Nha đỏ rực, nhanh chóng mặc lại quần. Tuy
rằng vải ẩm ướt mặc vào không thoải mái, nhưng có còn hơn không. Lại nhớ tới
nguyên nhân khiến chiếc quần bị như thế này, cô cảm thấy nhục nhã không dám
ngẩng đầu.
Trời ạ! Tại sao chuyện lại thành ra thế này… Duật ca
ca sao có thể làm chuyện này với cô?
“Anh, anh sao lại…” Cô cắn môi, định trách cứ anh,
nhưng lại nghĩ đến mình cũng không hề phản kháng, thậm chí còn đạt cao trào
trên tay anh, liền lo lắng vô cùng. “Anh, anh đã có bạn gái…”
Nguyên Duật Nhượng nhướn mày, “Ai nói với em anh có
bạn gái?” Anh hỏi, bàn tay khẽ vuốt trên cặp đùi trắng noãn, chiếc quần bị anh
xé nát đã không thể quay lại.
“Em ám chỉ Elena?” Anh đoán, thấy cô không phủ nhận,
anh nhếch môi, đầu lưỡi khẽ liếm lỗ tay nhỏ.
Cảm giác ngưa ngứa làm cho Đào Tâm Nha không nhịn được
run người.
“Ai nói với em Elena là bạn gái anh? Elena là thư ký
của anh, cũng chỉ là bạn thôi.”
Đào Tâm Nha không hiểu ý của anh, không phải anh thích
Elena sao?
Nguyên Duật Nhượng dùng tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn.
Anh nhìn cô, nghiêm túc nói với cô: “Anh cùng Elena chia tay xong cũng chỉ là
bạn bè, không có gì mờ ám. Cô ta chưa từng là bạn gái anh.”
Trong năm năm kia, anh cùng Elena cùng vào cùng ra,
nhưng đó là vì công việc. Elena là thư ký của anh, đương nhiên phải đi theo
anh. Anh biết trên truyền thông, tạp chí viết gì nói gì, nhưng đối với mấy việc
nhàm chán này anh không có hứng thú, hơn nữa khi đó anh cũng không cảm thấy nên
giải thích gì với cô.
Dù sao lúc ấy, anh vô cùng căm hận cuộc hôn nhân kia.
Mà bây giờ anh lại hối hận. Nếu khi đó anh đối xử tốt
với cô, anh sẽ không mất đi cô. Còn giờ, cho dù cô đã trở lại, nhưng trong lòng
vẫn cho rằng anh yêu Elena, thậm chí còn muốn tác thành cho anh cùng Elena.
Cô của ngày xưa đâu? Thực sự bây giờ không cần anh nữa
sao?
Nếu không phải cô cho rằng anh vẫn áy náy với cô, có
phải cô sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh? Tựa như hai năm nay, cô tách
biệt cuộc sống có anh mà đi tiếp. Không còn giàu có, vất vả tiết kiệm sống qua
ngày, nhưng lại rất vui vẻ, như thể không hề lưu luyến quá khứ, cũng không hề
lưu luyến anh.
Nghĩ vậy, ánh mắt anh tối sầm lại, anh đột nhiên phẫn
nộ hôn cô. Nụ hôn thô bạo làm cho cô không kịp phản ứng, miệng lưỡi bị dùng sức
cắn nuốt. Cô nhẹ giọng nức nở, lại bị anh chặn lại, cuối cùng chỉ có thể vô lực
yếu đuối ở trong lòng anh, mặc anh hôn.
Hồi lâu, anh mới buông cô ra, mà cô đã sớm bị hôn đến
toàn thân như nhũn ra, không cảm nhận được chút lực nàc trên người.
“Buổi sáng ngày kia anh sang đón em.”
Đào Tâm Nha kinh ngạc, hô hấp vẫn chưa ổn định. Cô sợ
hãi nhìn anh, không biết tại sao, chỉ cảm thấy dường như anh đang tức giận.
“Làm… làm gì?”
“Tới nhà anh trang trí cây thông Noel, tiện thể đón
Giáng Sinh.” Từ khi cô rời đi, hàng năm tới lễ Giáng sinh, cây thông Noel không
được trang hoàng gì. Bởi không có người động vào nó, vì nó mà treo những vật
trang trí xinh xinh lên trên cây.
Đào Tâm Nha im lặng. Nghĩ đến lễ giáng sinh trước kia,
cô luôn phụ trách trang trí cây thông Noel. Cô sẽ treo những đồ trang trí lấp
lánh màu sắc lên đó, làm cho cây thông Noel lấp lánh toả sáng. Ở phía dưới sẽ
là những hộp quà, túi kẹo được đóng gói. Trên giấy gói sẽ viết tên những người
giúp việc trong nhà. Còn quà của người cô yêu nhất, cô sẽ tặng trên bàn cơm.
Rõ ràng là quá khứ đẹp đã xa vời, nhưng lại có cảm
giác như mới chỉ ngày hôm qua…
Đào Tâm Nha yên lặng gục đầu xuống, không dám nhìn
anh. “Không được, ngày đó trường có tiệc Noel vào buổi tối.” Kỳ thực cô chẳng
có hứng thú gì với bữa tiệc này, năm trước chỉ do bị Nia kéo đi.
Thật ra, cô không muốn cùng anh thân thiết quá mức.
Chuyện xảy ra hôm nay dường như đã chệch khỏi đường ray, anh còn nói Elena