ời trong nhà.
Bộ đầm ống màu đen, bó sát người, lấp lánh trông rất sang trọng, làm nổi bật lên đôi vai và đôi chân trắng của Du Du. Nó khép nép, cố kéo cho chiếc đầm dài xuống che thêm chút nào hay chút nấy, vì dường như nó chưa dài đến bằng cả đầu gối. DU DU cũng phải công nhận bộ đồ này rất đẹp và lộng lẫy, nhìn vào gương, nó thấy mình khác rất nhiều, nhưng mà quá là hở hang, và … khó chịu một chút, vì bộ đầm ôm sát người, để tôn lên đường nét của người mặc. Du Du cảm thấy xấu hổ vô cùng khi xuất hiện trước mọi người trong nhà, có cả chị Uyển Thanh nữa, mọi người đều đang nhìn nó trân trân.
- Em nghĩ bộ kia có lẽ tốt hơn.
- Không được, đây mới đúng là phong cách của anh, Nhóc đã được Thiên Tử hóa, rất là baby sexy.
Mọi người làm trong nhà cũng gật gù đồng ý và khích lệ Du Du. Vừa lúc không biết tính sao, thì từ trên lầu, 2 vị thiếu gia bước xuống, nhìn nó bằng ánh mắt rất lạ. Cả 2 bước xuống mà không chớp mắt lấy một cái, không ai tin vào mắt mình là một cô bé Nhà quê hằng ngày, hôm nay lại trở nên…sành điệu, sexy đến như vậy. Nó xấu hổ, quay mặt đi chỗ khác, tay chân khép nép lại, cố gắng che bớt đi những chỗ hở.
- Anh định đưa Du Du đi đâu vậy?
- Đến buổi tiệc gặp mặt những Doanh nhân trẻ.
- Đâu cần phải đưa cô ấy đi cùng?
- Vì cô ấy là nữ hầu cận của anh, nên anh nghĩ là cần thiết, với lại Du Du cũng đồng ý rồi.
- Có thật không, DU Du?
Du Du thấy không khí tự dưng trở nên căng thẳng, không hiểu sao Thiên Tư lại hỏi nó bằng vẻ mặt khó chịu như vậy. Nó không dám thốt lời nào, chỉ dám gật đầu nhè nhẹ.
Thiên Tứ cũng đang nhìn nó, nhận được câu trả lời thì tỏ ra bình thường, chậm rãi đi về phía bàn nước.
- Vậy thì 2 người đi vui vẻ nhé!
- Kìa anh?
THiên Tư bất ngờ trước thái độ của THiên Tứ, đáng lẽ anh ta phải là người phải ra sức ngăn cản chứ, tại sao lại để cô ấy dễ dàng đi với Thiên Tử như vậy.
- Thôi đến giờ rồi, anh đi đây.
Thiên Tư trong lòng nóng như lửa đốt, vội vàng kéo tay Du Du bước về phía cửa.
- Để em nói chuyện với cô ta một chút.
Du DU bị kéo ra ngoài vườn, có vẻ như Thiên Tư đang bực bội lắm, nên nắm tay nó kéo đi rất mạnh, nó vội vàng ghì lại, và hất tay cậu ta ra.
- Cậu làm tay tôi đau quá.
Thiên Tư nuốt vào họng một “cục giận”, để cố gắng nhẹ lời với DU Du:
- Cô nghĩ gì mà đồng ý đi với anh Thiên Tử đến đó hả?
- Chỉ là muốn đi cho biết thôi mà.
- Có biết là tới đó cô chỉ quen THiên Tử thôi đó.
- Tôi biết.
- Vậy một mình cô và anh ấy, 2 người, mà cô không lo sợ gì à?
- Lo sợ gì?
- Trời ạ, cô giả ngốc hay là không biết vậy. Anh tôi mặc dù nổi tiếng giỏi giang, thông minh, tốt bụng, nhưng mà cái tính trăng hoa của anh ấy là cũng là có thật. Anh ta gặp bất cứ cô gái xinh đẹp cũng muốn biến thành người của mình.
- Haha, vậy thì có gì đâu mà phải lo?
DU Du phì cười, còn Thiên Tư thì ngỡ ngàng không hiểu Đồ Nhà quê đang nghĩ gì.
- Sao cô cười.
- Chẳng phải cậu nói là anh ta thích chinh phục các cô gái xinh đẹp sao?
- Đúng vậy.
- Tôi mà cũng được xếp vào hàng “xinh đẹp” sao? Haha, cậu cũng biết sắc đẹp của tôi xếp loại nhất nhì của Nhất Kim từ dưới đếm lên mà. Chứ cậu thấy tôi hôm nay thế nào?
Thiên Tư im lặng, ngắm nhìn Du Du từ trên xuống dưới, cậu ta không thể nói lên từ nào để diễn tả nét đẹp của DU Du. Bây giờ trong lòng THiên Tư, không ai có thể dễ thương, có thể đáng yêu, và có thể xinh đẹp hơn Du Du nữa. Nhưng bây giờ cậu ta không thể thốt ra những lời đó.
- Ờ thì….
- Thấy chưa, cậu cũng chê tôi xấu mà có lý do gì mà sợ chứ. Thôi tôi phải đi không thôi trễ giờ bây giờ.
Du Du định quay vào trong, nhưng đã bị THiên Tư níu lại.
- Cô đừng đi, thật đó.
Ánh mắt như năn nỉ của THiên Tư làm cho Du Du có gì đó trùng xuống, tại sao cậu ta lại muốn ngăn nó lại đến như vậy?
- Tại sao cậu nhất quyết không cho tôi đi.
- Vì tôi lo cho cô.
- Tôi đã nói không sao mà.
- Anh ấy rất giỏi tán tỉnh con gái, nên tôi sợ…mà chẳng lẽ cô muốn đi như vậy sao, lần sau tôi sẽ đưa cô đi. Lần này ở nhà, tôi ra lệnh đó.
Thiên Tư bỗng dưng lớn tiếng, nạt lên, làm DU DU giật mình, nó càng thêm tức giận và hất tay Thiên Tư ra.
- Là do tôi muốn đi. Sao tôi phải nghe lời cậu chứ, xét về quyền lực trong nhà, anh Thiên Tử còn có tiếng nói hơn cậu. Mà tôi với cậu có quan hệ gì đâu chứ, mà phải lo cho tôi.
- Chẳng phải đã hôn nhau rồi sao?
- Á á….
Du Du giật mình khi nghe đến từ nhạy cảm đó, làm nó nhớ lại cái đêm sinh nhật mà 2 đứa môi chạm môi. Nó vội vàng chồm lên bịt miệng Thiên Tư lại.
- Sao cậu nói lớn vậy, với lại chẳng phải cậu đã nói đó là ắc xi đần sao?
Vừa lúc đó, cả Du Du và Thiên Tư đều há hốc mồm và chân tay run rẩy khi nhận thấy bà chủ - mẹ Thiên Tư đã đứng gần đó từ bao giờ, và ở phía đối diện, ngay cửa chính, THiên Tử và THiên Tứ cũng ngẩn người ra vì đã nghe hết được câu chuyện từ bao giờ….Du Du lặng cả người. Tại sao nó luôn phải hứng chịu những tình huống….chết người thế này Du Du đứng co ro trong phòng của bà chủ. Có lẽ bà chủ đã nghe được hết những gì Thiên Tư nói lúc nãy. Thật ra đó chỉ là tai nạn, nhưng bây giờ có giải thích thế nào thì cũng chẳng ai t
