là được rồi.
Được mọi người an ủi, DU Du cũng thấy tự tin hơn đôi chút, nhưng thực sự là rất run sợ khi đứng trước đám đông như vậy. Tại sao hôm nay mọi người lại đi coi văn nghệ đông như vậy, sao không nghỉ bớt ở nhà. Nó tự nhủ như vậy, và thấy hồi hộp không yên. Đã đến tiết mục của lớp nó. Các bạn khác bước ra tự tin và thể hiện. Nó cố gắng lẩn trong đám tốp ca. Nhưng mà giây phút “tử hình” thế nào cũng phải đến, vì nó sẽ là người hát chính trong đoạn thứ 2, và lúc này, tiếng hát của nó sẽ vang dội khắp toàn trường.
Bên dưới khán giả, đương nhiên những nhân vật nổi trội đang dồn mắt về sân khấu để xem sự thể hiện của Du Du. 3 thiếu gia INNO cũng đang háo hức và dõi mắt nhìn sự lúng túng của nó. Đại Bảo thì mỉm cười, gật gù, tin rằng cô bạn này sẽ làm được, và tạo nên điều bất ngờ cho mọi người.
Du Du bắt đầu nhịp bước vụng về ra phía micro, nó không thể cất thành lời. Nhưng tiếng nhạc không chờ đợi nó, âm thanh dàn loa đã vang lên. Nó nhắm mắt lại và bắt đầu cất tiếng hát…
Khuôn mặt của khán giả bên dưới bắt đầu thay đổi. Đại Bảo đang tươi cười nhìn DU Du đầy tin tưởng, bỗng dưng chuyển sang thành cái nhìn đầy bất ngờ, cậu ta há hốc miệng. Thiên Tứ thì bắt đầu mỉm cười. Thiên Tử thì chỉ biết vừa cười vừa lắc đầu. Thiên Tư thì im lặng, quay lưng bước đi chỗ khác, miệng cậu ta lầm bầm trong tiếng cười của mọi người xung quanh: “Cô ta không những nấu ăn dở, mà còn không thể hát được. Không hiểu sao mình lại thích một cô gái như vậy nữa.”
***
Du Du ngồi lặng lẽ ở vườn sau, nó nằm dài trên bàn. Ngày hôm nay thật tồi tệ. Nó đã làm trò cười cho cả trường vì giọng hát dở tệ của mình. Từ nhỏ đến giờ, mặc dù rất yêu ca hát, nhưng Du Du không bao giờ hát cả, vì nó cũng biết giọng hát của mình nghe rất ngố. Nhưng mà tại các bạn năn nỉ….mà các bạn trong đội cũng cười luôn nữa chứ, ngày mai sao mà dám vác mặt đến trường. Nó tức tưởi, úp mặt xuống bàn rồi giãy nảy lên :”Xấu hổ quá đi”
- Nhưng chẳng phải đạt được giải “Ca khúc ấn tượng nhất đó sao”?
- Cả ngày hôm nay nghe bao nhiêu người bàn tán, cả anh Thiên Tử, Đại Bảo, rồi ĐÔng NGhi…trời ơi, mình không dám nhìn mặt cả cậu nữa.
- Nhưng mà tôi nói thật mà, tiết mục của cô bé rất ấn tượng. Chưa bao giờ mà cả trường lại vui vẻ và theo dõi kĩ một bài hát thú vị như vậy. Và tôi cũng đã cười rất nhiều mà. Mọi người đã có những kỉ niệm và giây phút rất vui vẻ hôm nay là nhờ có cô bé đó.
Du Du nghe lời nhận xét nhiệt tình như vậy, nó ngẩng mặt lên nhìn THiên Tứ, trong lòng trào lên một niềm xúc động. Nhìn mặt nó bây giờ nửa khóc nửa cười, Thiên Tứ không chịu nổi, chợt phì cười. Nó há hốc mồm.
- THiên Tứ, cả cậu mà cũng chọc mình nữa sao?
- Đâu có, tôi nói thật mà.
- Mình không tin đâu.
Tiếng cười vang lên trong khu vườn sau để lại không gian im ắng trên căn phòng của THiên Tư. Du DU đã quên mất một người thường xuyên lợi dụng điểm yếu của nó để trêu chọc, hôm nay lại im lặng, không chê bai lời nào…Có gì đó trong lòng Thiên Tư hiểu rõ “Mình phải tập nhìn cô ta là bạn.”
***
Kì thi đã đến, Thiên Tư tự lao vào ôn tập một mình, theo như lời của THiên Tử, nếu cậu ta lọt vào top 20, Du Du sẽ trở lại làm gia sư. Không hiểu sao, mặc dù muốn quên Đồ Nhà Quê đó đi, nhưng Thiên Tư vẫn muốn giữ lại cho mình chút gì đó, có lẽ là hạnh phúc khi được gần cô gái đó. Du Du có nhiều thời gian được ôn tập, vì Thiên Tử cho nó nghỉ để ôn bài, nhưng vẫn được tính lương như cũ. Quả thật là rất biết ơn lòng tốt của anh ta.
“Biết vậy hôm đó làm thêm cho anh ta mấy cái bánh ngọt!”
- Không, có lẽ 1 cái là đủ rồi.
Thiên Tử vừa nói, vừa ngoảnh mặt đi chỗ khác thở dài. Cái bánh quá ấn tượng, báo hại cái bụng cậu ta đêm đó nhảy tango liên tục. Còn Du Du thì giật mình khi Đại thiếu gia bước vào từ lúc nào và đã nghe lời nó nói, nhưng nó không thể nào hiểu nổi ý của câu nói “MỘt cái là đủ rồi!”
Du Du ngồi ôn bài, nhưng trong đầu rất lo lắng cho Thiên Tư và Thiên Tứ. Lần trước không biết vì sao kết quả lại sa sút như vậy, nó không biết làm gì để động viên cho cậu ấy trong kì thi lần này. Du Du xuống bếp và pha cốc cà phê đem lên phòng Thiên Tứ.
- MÌnh biết cậu sẽ thức khuya ôn bài. NẾu thấy buồn ngủ thì dùng cái này nhé! Cố gắng lên.
Du Du cười thật tươi. Nó không biết rằng, nụ cười đó làm cho THiên Tứ cảm thấy rất vui và thoải mái biết chừng nào. Lần trước, cũng vì cậu ta mải lo nghĩ về tình cảm của em trai mình, và hoang mang khi cả 2 anh em đã cùng thích một người, nên bài thi đã không hoàn thành được tốt. Nhưng lần này thì khác, Thiên Tứ đã quyết định cạnh tranh công bằng với Thiên Tư, nhưng chưa vội nói ra, vẫn đối xử bình thường với DU Du, để cho cô bé ấy cứ thoải mái tự nhiên như bây giờ.
Du Du bước ngang qua phòng Thiên Tư, bỗng dưng thấy gì đó khựng lại. “Không biết Thiên Tử có kèm cậu ta đàng hoàng hay không, thấy có vẻ lơ là lắm, mà chắc giờ này ngủ rồi, không cần cà phê đâu nhỉ?”
Du Du tự nhủ như vậy rồi bước tiếp về phòng, trong lòng có gì đó hơi áy náy.
***
- Này, cậu cầm lấy đề cương này ôn thi, tôi đã soạn tóm tắt ra đó, dễ thuộc lắm.
- Sao lại tốt vậy?
- Vì kết quả