lần trước cũng là lỗi của tôi.
- Không cần quan tâm vậy đâu, cô lo cho cô đi.
- Nè, không lấy thì vất đi, dù gì tôi cũng còn một bản nữa rồi.
Du Du bực mình nhét vội vào tay của Thiên Tư, vì sợ cậu ấy bỏ đi, không lấy, uổng công nó ngồi soạn suốt đêm qua. Nó vội vàng mang cặp đến trường, miệng ngáp dài một cái. Như vậy, trong lòng mới có thể yên tâm học bài được.
***
Kì thi cũng qua, nó làm bài rất tốt, nhờ có sự giúp đỡ của Đông NGhi, nó đã nắm được mấu chốt vấn đề của các môn học. Từ sau vụ việc thi văn nghệ, tưởng như cả lớp sẽ hận nó vì biến công lao của mọi người thành trò cười cho toàn trường, nhưng nó không ngờ mọi người đối xử với nó rất tốt, mà còn trở nên thân thiết hơn. Tâm trạng của Du Du vui hơn hẳn.
- Đông Nghi à, mọi người đã nhìn cậu và tớ bằng cái nhìn khác rồi đó.
- Đúng vậy, mình cảm thấy tự tin hơn trong lớp rồi, không còn cái mặc cảm ngốc nghếch trước kia nữa. Giờ nghĩ lại thật là đáng xấu hổ.
- Đừng nghĩ vậy chứ ĐÔng NGhi, quan trọng là mọi người có thể là bạn bè của nhau.
- Cám ơn cậu, Du Du, tất cả là nhờ cậu mà mình mới tìm lại được bản thân mình.
- Ôi, ĐÔng NGhi.
Du Du ôm cô bạn thân của mình trong hạnh phúc, Đông NGhi có thể hòa hợp với mọi người mà không còn mặc cảm nữa, cuộc sống của bạn ấy sẽ mở ra những ngày tháng vui vẻ hơn, và cả nó cũng vậy.
- À, cậu có biết ai là người đã đề nghị tổ chức ra đợt thi văn nghệ này không?
- Không biết, nhưng là ai thì mình cũng rất biết ơn người đó, nhờ người đó mà mình và cậu mới có thể hòa nhập với lớp như ngày hôm nay.
- Vậy thì cậu phải đi cám ơn anh Thiên Tử đi, chính do anh ấy đề nghị với nhà trường đó.
Du Du há hốc mồm, hóa ra người đó lại là Đại thiếu gia THiên Tử. Quả thực, anh ta luôn làm những điều gây bất ngờ và cảm kích cho nó, vậy mà trước đây nó thật có lỗi khi đã ghét cay ghét đắng nhân vật này.
***
Du Du đang lưỡng lự trước cửa phòng bà chủ, nó không dám bước vào, chưa bao giờ nó dám đối diện với phu nhân INNO, ngoại trừ lần đầu tiên vào căn nhà này. Nó đang suy nghĩ xem phải chào hỏi như thế nào, thì bất chợt Thiên Tư đi ngang qua.
- Cô làm gì thập thò ở đây vậy?
- Tôi có việc cần gặp bà chủ.
- Vậy à, mẹ tôi ra ngoài lâu rồi.
- Ây da, mắc công chuẩn bị tinh thần hồi hộp nãy giờ.
- Mà có việc gì vậy?
- Tôi phải có chữ kí của phụ huynh vào sơ yếu lý lịch này, mà bố mẹ ở tận Đum Cha, không kí được, người giám hộ của tôi ở đây là bà chủ nên tôi cần chữ kí của bà chủ.
- Vậy à, vậy thì đưa cho tôi, bao giờ mẹ tôi về sẽ nhờ kí cho, tôi cũng cần phải có chữ kí của mẹ trong sơ yếu lý lịch của mình mà.
- A vậy thì tốt quá. Cám ơn cậu.
Du Du nhảy tưng tưng lên, có người giúp nó việc khó khăn đến như vậy, nó đưa cho Thiên Tư tờ sơ yếu lý lịch, rồi an tâm quay trở lại công việc, những ngày này sao đối với nó thật trôi chảy và bình yên.
***
- Du Du, ngày mai hãy cùng anh tham dự buổi họp mặt của các Doanh nghiệp trẻ.
- Không được đâu, em không có tư cách đến mấy chỗ đó đâu.
- Vì Nhóc là nữ hầu cận của anh mà, anh đi đâu Nhóc phải theo đó, phải không nè?
- Nhưng em không thích hợp đến những chỗ sang trọng như vậy.
- Yên tâm, anh sẽ biến Nhóc thành một người phù hợp buổi tiệc đó.
- Nhưng mà thật sự em rất ngại…
- Nghe đâu buổi tiệc có khách mời là diễn viên Duy Thụy thì phải.
- Gì cơ?
Du Du nghe đến đây thì mắt hoa lên, khuôn mặt bắt đầu “thèm thuồng” đáng sợ. NÓ có thể gặp mặt trực tiếp ngoài đời diễn viên mà nó thần tượng, còn gì sung sướng bằng, chỉ cần…
- TIếc thật, nếu Nhóc không đến đó, nghe đâu, anh chàng này rất đẹp trai.
- Không, nếu như không có gì trở ngại cho anh, thì em đi cũng được.
- Vậy à, tốt, không có vấn đề gì.
Thiên Tử vừa cười, vừa nghĩ thầm trong đầu, cám ơn cô người làm Uyển Thanh cung cấp thông tin về Du Du chính xác như vậy. Chỉ cần lấy danh nghĩa INNO, mời chàng diễn viên Duy Thụy đến buổi tiệc không có khó khăn gì, và có thể dụ được cô Nhóc này đi ngay…
Tối hôm sau:
Du Du mặc chiếc đầm màu hồng và chiếc giày thủy tinh lần trước trong sinh nhật Thiên Tư và Thiên Tứ. Nó e dè bước ra cho Đại Thiếu gia ngắm, không hiểu sao mỗi lần xuất hiện trong trang phục như thế này lại làm nó thấy rất ngại ngùng, có lẽ những loại trang phục cao cấp này không phù hợp với đứa nhà quê như nó. Nó im lặng chờ đợi ý kiến của Thiên Tử.
- KHông được, phải thay bộ khác.
- Lần trước mặc bộ này, em được bình chọn là người có trang phục đẹp nhất đó.
- Nhưng bộ này quá là ngây thơ, trong sáng, nhìn là biết đây là sở thích của 2 đứa sinh đôi kia, nhưng đi với anh thì phải khác.
Nói rồi, Thiên Tử búng tay một cái. Không biết từ đâu, những bộ đồ dạ hội đã được chuẩn bị sẵn, được người làm trong nhà đem ra một dàn. Anh ta đi đi lại lại, lựa chọn, rốt cuộc chọn ra một bộ mà làm Du Du há hốc mồm.
- KHông được, bộ này quá hở hang.
- Anh tin con mắt thẩm mĩ của mình giống diễn viên Duy Thụy mà.
Du DU miễn cưỡng đi thử bộ đầm đó. NÓ không dám bước ra ngoài, vì dường như bộ đồ này có gì đó rất là khêu gợi. Nhưng không thể đứng ì trong phòng thay đồ mãi được, nó đành bước ra trong sự ngỡ ngàng của mọi ngư
