thói quen có người ở bên cạnh hầu hạ, nhưng mỗi khi nhàn rỗi, vẫn nhịn không được nhớ tới những ngày trước kia ở đại viện Cẩu Vĩ Ba.
Nàng có đôi khi cũng hỏi mẫu thân mình, khi nào thì mới có thể lấy bạc chạy trốn. Mấy ngày đầu mẫu thân nàng còn tràn đầy tự tin nói nhanh thôi nhanh thôi, nhưng về sau, vẻ mặt lại nhuộm sầu lo nói: “Quang Quang à, việc chạy trốn dường như có chút khó khăn rồi……”
Bùi Quang Quang vì thế nóng nảy, Bùi Tú Mẫn liền đi theo giải thích: “Mỗi tháng mẹ con chúng ta đều có lượng bạc cố định, mấy thứ đáng giá trong phòng cũng chỉ là những bình hoa tranh chữ này, nhưng chúng lại đều là những vật lớn, chúng ta mang theo cũng không tiện!”
“Ai……” Bùi Quang Quang thở dài một hơi, mỗi ngày nhớ tới cuộc đối thoại ngày đó nàng đều cảm thấy lo lắng, nếu như có người có thể nghĩ kế cho mẹ con nàng thì tốt biết bao. Nhưng mà nơi này có người như vậy à? Trong ấn tượng của nàng, chỉ có Tiền Khiêm Ích là đọc nhiều sách, lại rất thông minh, chỉ tiếc……
Bùi Quang Quang không muốn tiếp tục nghĩ nữa, nàng cố gắng áp chế chua xót trong lòng, ôm đầu lẩm bẩm: “Quang Quang à Quang Quang, nói không chừng mấy ngày nữa hắn sẽ trở thành muội phu của ngươi đó!”
Nàng đang một mình thương cảm, bỗng nhiên bên chân “lạch cạch” một tiếng, một viên đá nhỏ lăn đến. Bùi Quang Quang không khỏi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau núi giả có một người đang liều mạng vẫy tay với nàng—bộ dáng người đó còn rất giống Tiền Khiêm Ích……
Tiền Khiêm Ích?!
Bùi Quang Quang vội ngồi thẳng người, lại sợ nhìn nhầm dụi dụi hai mắt, chăm chú nhìn lên lần nữa, hắn vẫn còn đang đứng vẫy tay ở chỗ đó, lúc này còn lên tiếng gọi nàng: “Quang Quang, mau qua đây, nhanh lên!”
Trong lòng Bùi Quang Quang mâu thuẫn, nàng kỳ thực đã sớm không còn hy vọng gì ở hắn rồi, khi hắn luôn không đến đề thân, cả thời điểm hắn ở cùng một chỗ với Thư Tĩnh Nghi, nàng đã cảm thấy thất vọng rồi. Nhưng bây giờ……
Bùi Quang Quang mấp máy môi, hắn đặc biệt tới tìm nàng ư? Hay là mạo hiểm nguy cơ bị người phát hiện…… nàng nhịn không được sờ sờ lồng ngực của mình, làm sao bây giờ, nơi này lại bắt đầu dao động rồi……
Tiền Khiêm Ích thấy nàng chỉ ngẩn người đối diện với mình, lập tức cho rằng nàng còn đang hiểu lầm, tức thì trong lòng quýnh lên, cánh tay càng thêm ra sức vẫy vẫy, giảm thấp thanh âm gọi nàng: “Quang Quang, nàng mau tới đây, ta có lời muốn nói với nàng!”
Bùi Quang Quang cắn môi nhìn nhìn chung quanh: Nơi này cũng không có người khác, không thì hay là cứ đi qua một chút, nói không chừng huynh ấy thật sự có lời muốn nói với mình.
Nghĩ như vậy, nàng liền nhấc váy chạy chậm qua. Chờ khi sắp đến trước mặt hắn thì lại chậm dần bước chân, vẻ mặt giả bộ không thèm để ý, cũng không ngó hắn, nhìn mũi chân mình hỏi: “Huynh nói đi, huynh tới tìm ta để làm gì?”
Tiền Khiêm Ích vừa thấy bộ dáng này của nàng, trong lòng giống như nở ra một bông hoa, nhất thời cong khóe miệng ngây ngốc cười. Qua hồi lâu, mới mở miêng: “Quang Quang, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng.”
“Chúng ta còn có chuyện gì để nói à, huynh chẳng phải muốn làm muội phu của ta rồi!” Bùi Quang Quang hừ một tiếng, mím môi quay mặt đi.
Tươi cười của Tiền Khiêm Ích cứng đờ, nói: “Ai muốn làm muội phu của nàng hả? Ai muốn lấy muội muội của nàng chứ?” Hắn nói xong, tiến lên hai bước, không để ý nàng giãy giụa liền nắm chặt tay của nàng, nói: “Quang Quang, ta đã nói rồi, người chiếm cứ lòng ta là nàng!”
Bùi Quang Quang tránh hai cái không được, liền phi một tiếng: “Huynh từng nói qua, chỉ là huynh chưa từng nói trong lòng huynh chỉ có ta!”
Nói xong, nàng lại không nặng không nhẹ mà hừ một tiếng.
Tiền Khiêm Ích thấy nàng mặc cho hắn nắm tay, tuy nàng mạnh miệng, nhưng trong lòng cũng đã tình nguyện nghe hắn giải thích rồi, khóe miệng không khỏi nhẹ nhàng cong lên, lúc này mới nói: “Trái tim ta to lớn như vậy, cũng chỉ chứa một mình nàng, nào còn chỗ mà chứa người khác nữa?”
Dứt lời, lại nhịn không được cầm lấy tay nàng nhéo hai cái, xúc cảm mập mạp trên tay khiến hắn dễ chịu thấm tận đáy lòng.
Bùi Quang Quang nghe hắn nói những lời ngon tiếng ngọt, nhất thời cũng không có chủ ý, chỉ có thể tức giận đùng đùng mà oán trách hắn: “Vậy sao lâu như vậy huynh cũng không tới đón ta, huynh còn ở chung một chỗ với Thư tiểu thư, ngay cả ta không viết thư cho huynh, huynh cũng không nghĩ biện pháp tìm ta, huynh rõ ràng không quan tâm ta!”
Nhìn nàng phồng má cũng làm cho tâm tình Tiền Khiêm Ích thật tốt, đây mới là bộ dáng Quang Quang của hắn nên có, ngay cả phát hỏa với hắn cũng mềm mại như vậy.
“Ta đang muốn nói cho nàng mấy chuyện này mà.” Tiền Khiêm Ích lôi kéo Quang Quang chui vào trong núi giả, đến khi núi đá mọc lên trùng trùng, lại có gốc trúc xanh thấp thoáng, lúc này mới yên tâm mà lôi kéo nàng ngồi xuống mặt đất, dựa vào một tảng đá nói: “Ngày ấy chính là ta đi Thanh Nhã Uyển tìm nàng đó……”
Hắn chậm rãi đem tưởng niệm trong thời gian này, còn có hiểu lầm ngày ấy nói hết với nàng. Bùi Quang Quang nghe đến hai mắt long lanh nước mắt lưng tròng, mãi đến khi hắn kể xong, mới đỏ mặt nhỏ giọng